VIRUS CHIẾN TRANH, SEX VÀ NHỮNG CÁI CHẾT ĐA CHIỀU


HOÀNG THỤY ANH

Những người lính nhiễm virus chiến tranh

Những người đi qua chiến tranh thực chất đều là những người đã “chết trong dòng chảy của lịch sử”. Thương tổn khủng khiếp trong chiến tranh không ngừng đeo đẳng, bám riết cuộc đời họ. Mỗi số phận mỗi bi kịch. Mỗi nhân vật mỗi nỗi đau. Văn của Nguyễn Quang Lập khai thác khá nhiều kiểu con người này. Ông xác tín hậu quả chiến tranh bằng cách gọi riêng: virus chiến tranh. Tiểu thuyết “Những mảnh đời đen trắng” là nền móng để “Tình cát” thực chứng những mặt nạ trá hình bất diệt của virus chiến tranh.

Trung thu Bọ Lập

Đêm nay bọ Lập đứng ở ban công nhìn ra sông Sài Gòn. Trăng ngàn và gió biển bao la khiến lòng bọ man mác nghĩ tới trung thu và nghĩ tới các em
Trăng đêm nay sáng soi xuống đất nuớc Việt Nam suýt độc lập yêu quý của các em. Trăng sáng mùa thu vằng vặc chiếu khắp thành phố, làng mạc, núi rừng, nơi quê huơng thân thiết của các em…
Bọ Lập nhìn trăng và nghĩ tới ngày mai…
Ngày mai, các em có quyền mơ tưởng một cuộc sống tuơi đẹp vô cùng. Mươi mười lăm năm nữa thôi, các em sẽ thấy cũng dưới ánh trăng này, không còn những kẻ phá rừng làm thủy điện; Không còn những đập thủy điện được liều mạng xây cất nơi đứt gãy vỏ quả đất, nơi chứa đựng vô vàn những trận động đất, như thủy điện sông tranh 2. Cũng không còn những Vinalies, Vinashin và vô số Vina khác. Chúng đã biến mất tăm cùng với bè lũ tham nhũng tham lam và độc ác.

Kiến, chuột & ruồi của Nguyễn Quang Lập nhìn từ những ký hiệu


Nhà thơ, nhà phê bình Hoàng Thuỵ Anh

Kiến, chuột & ruồi bắt đầu từ đũng quần. Đũng quần vá chằng vá đụp là Đời. Vì hầu hết chúng ta đều sinh ra bên trong chỗ chắp vá ấy (tất nhiên, nói thì nói vẫn chừa những kẻ ra đời cách một gang). Đũng quần là nơi hứa hẹn những mầm sống, sinh sôi nảy nở. Nhưng nó cũng gợi mở những phận số nghèo khổ, cùng cực, tăm tối. Chọn góc nhìn Đời qua đũng quần, Nguyễn Quang Lập dựng lại thời kỳ cải cách ruộng đất đầy tăm tối, mông muội, bi thương. Trong truyện, Thị trấn Kô Long chính là một xã hội thu nhỏ, gói trọn những năm tháng đầy máu và nước mắt.

KIẾN, CHUỘT VÀ RUỒI Vừa đọc vừa ngẫm

Trần Tuấn
• ĐỜI
Một “nhân vật” kỳ thú có tên là Đời, chữ Đời viết hoa, ngay từ những trang đầu tiểu thuyết. Chất minh triết dân gian từ đây, xoay quanh “nhân vật” đặc biệt không – phải - là - người này, dụng ý tác giả là thế chăng?
Chuyện Tôi ra Đời từ bụng mẹ trong cơn đau đẻ vật vã nhìn qua cái háng của mụ đỡ đẻ để thấy cái chuồng bò là ngôi nhà ở đời chờ sẵn. "Từ trong khe hẹp, tôi mở mắt nhìn ra Đời, tức là cái chuồng bò. Không nhìn thấy gì ngoài cái háng bà đỡ đang dạng ra choán cả tầm nhìn. Lúc đầu thấy một vệt sáng chói đổ xuống, tôi nhầm đó là Đời. Không phải. Vệt sáng chui sau háng bà đỡ, bất kỳ cái gì chui sau háng mụ này đều không phải là Đời, tôi đinh ninh như vậy".
Một "cái háng mông muội" án ngữ cái nhìn đầu tiên vào Đời. Chẳng phải thứ “Chúng diệu chi môn” gì ghê gớm huyền mật theo thuyết Lão Tử, mà chỉ thô thiển và bẩn thỉu vậy đấy.
Cái nhìn đầu tiên của Tôi là thấy những con chuột nhắt đáng ghét và ghê tởm, "hình như chúng chui ra từ cái háng mông muội kia". Khiến "Tôi" co mình lại tụt sâu vào cái xà lim tăm tối của mình" (bụng mẹ). Một thứ phản kháng đầu tiên với Đời. Khiến mụ đỡ phải dùng đến cái bóc- xép cưỡng chế lôi ra, gọi là "chuyên chính sinh sản". Và cuối cùng khi Tôi chính thức chui ra đời, thì nơi "chôn nhau" của "Tôi" là cái bình rượu 4 lít của ba!
Thì ra Nguyễn Quang Lập không hẳn chủ tâm xây dựng nhân vật Đời với một “âm mưu” triết lý/minh triết gì (vốn ít là thuộc tính phổ quát trong văn Nguyễn Quang Lập). Có chăng là một thứ triết lý tối giản không màu mè, nhưng lại bất ngờ và hết sức đắc dụng.
Bởi tôi chợt phát hiện ra, rằng Nguyễn Quang Lập không chỉ viết văn, mà còn là một tay viết kịch bản sân khấu/điện ảnh cực “mả”. Đời, bà đỡ, cái háng, những vệt sáng, … - đó chính là những thứ đạo cụ, được tác giả bài trí, sắp đặt bởi thủ pháp sân khấu. Để tạo ra một không gian, một khí quyển đầy bất thường. Như ngôi làng cát, chiếc hầm cát của “Người đàn bà trong cồn cát” của Kobo Abe; như những cái giếng cạn quen thuộc của Murakami. Một ngôi làng Macondo của “Trăm năm cô đơn”, hay Cao Mật – Đại La, từ Marquez đến Mạc Ngôn...
Điểm tập trung, khiến mọi ánh sáng đèn pha chiếu vào, cho những chương hồi tiếp theo, đó là cái chuồng bò 14m2 giữa cái thị trấn Kô Long nhỏ bé miền Trung Việt Nam những năm đầu 1950 đầy biến động của thế kỷ trước…
• TÔI
Nguyễn Quang Lập khá tinh quái khi chọn nhân vật trần thuật “Tôi". Dù chưa đủ tuổi để trần thuật câu chuyện với tư cách tôi/người trong cuộc. Tác giả dùng một cái "tôi" đầy biến ảo. Với thủ pháp có phần huyền ảo, "tôi" là người quan sát siêu thực, từ mọi góc độ, kể cả khi chưa chào đời. Như khi "tôi" còn ở vị trí 105 buồng trứng bên phải. Rất lâu trước cái đêm được thụ thai "nhận chứng chỉ làm người".
Bởi Lập vốn mạnh nhất khi sử dụng chữ "tôi", trong mọi tác phẩm. Từ “Ký ức vụn”, “Bạn văn”,... tưởng như Lập có cả một kho chuyện về “tôi” ấy, muốn viết gì chỉ việc thò tay vào túi lấy ra. Có lẽ ông muốn “thật hóa” tối đa những câu chuyện mình sẽ kể?. Như lời đề từ đầu sách: "Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi...". Cho dù nhiều tình huống được cho là “bịa đặt”, nhưng văn Nguyễn Quang Lập vẫn luôn đậm đặc cái “tôi”: tôi thấy, tôi biết, tôi nghe, tôi nói, …
Nên dẫn chuyện ở đây không hẳn kiểu như nhân vật tên Khẩn trong tiểu thuyết “Ngồi” của Nguyễn Bình Phương. Lập muốn làm một người kể chuyện thực sự, chứ không muốn gián cách.
• THỦ TRƯỞNG/ĐỒNG CHÍ
Lạnh người với Thủ trưởng, một nhân vật hai mặt đến kỳ lạ. Nhân vật Thủ trưởng đầy ám dụ - Thủ trưởng “kia” và Thủ trưởng “này”, cũng chỉ một con người ấy. Không biết đâu mà lần. "Cả hai đều có thật và không có thật".
"Chúng ta đang sống với một người rất tốt, nhưng phải hết sức cảnh giác với người này" - lời nhân vật bác Đông nói về Thủ trưởng. Khiến tôi nhớ tới một cựu Ủy viên Bộ chính trị mà tôi từng gặp, trong chuỗi thời gian làm báo đi giải oan cho những số phận ngặt nghèo. Tôi còn nhớ như in câu mà ông bật thốt ra: "Người cộng sản rất tốt. Nhưng nhiều người khi độc ác thì họ độc ác hơn ai hết!".
Chiếc xe biển số 2211 của Thủ trưởng như một thứ bóng ma, cùng lũ âm binh thoắt ẩn thoắt hiện. Cũng như Đội trưởng, thất thế sau “Sửa Sai” mà cũng vẫn như bóng ma đáng sợ, chập chờn đe dọa. Khiến một quan đầu tỉnh như Phạm Vũ phải liên tục tè ra quần. Cái bóng ma không chỉ của Cải Cách, mà trong tiểu thuyết này, đó còn là nỗi ám ảnh giữa những người vẫn gọi nhau là “đồng chí”.
Phạm Vũ làm quan đầu tỉnh mà vẫn nơm nớp cái chết rình rập trên đầu. Kể cả lúc 3 giờ sáng khi một nhóm người xông vào nhà "áp tải" lên tỉnh không kịp mặc áo quần. Cuối cùng vỡ lẽ đó chỉ là cách “bảo vệ đồng chí Chủ tịch tỉnh ra khỏi vùng nguy hiểm". Nhưng là cảnh báo thường trực nỗi bất an. Luôn phải cảnh giác, đề phòng, lên phương án… Nhớ lại, từ thời đi học cho đến khi là đồng đội trên chiến trường, chính Phạm Vũ đã bị Thủ trưởng giết hụt mấy lần!
"Lên tới chủ tịch tỉnh mới sợ một đêm đã kêu. Báo cho biết, từ nay ông phải sợ hãi suốt đời" - lời bác Đông - Phó ty công an.
Nhưng rồi cái chết đột ngột của Phó ty công an Lê Đông là minh chứng cho điều đó. Khi 3 giờ sáng ông bị đột quỵ, mà như lời thú nhận của bác sĩ trực cấp cứu là ông bị tai biến ở... sau gáy!
Sau cái chết của Lê Đông, Phạm Vũ đêm ngày thất thần, nơm nớp giật mình hoảng sợ mọi tiếng động. Ai gọi tên cũng giật mình, són ướt đũng quần.
Cuối cùng Thủ trưởng cũng chết vì bị "rắn cắn". Bởi tay của Lâm Thủ trưởng. Trên Thủ trưởng còn có Lâm Thủ trướng, chính là bà vợ hai của Thủ trưởng…
• KIẾN, CHUỘT VÀ RUỒI
Ba nhân vật đáng kể trong tiểu thuyết này, đó là kiến, chuột và ruồi. "Kiến bầu cho ba đó", những đứa con nói với Phạm Vũ sau khi ông được toàn thể một vạn hai dân thị trấn Kô Long bầu vào HĐND huyện. Rồi sau đó cũng đứng đầu phiếu bầu vào HĐND tỉnh. Kiến đen và kiến đỏ. Phận kiến bé mọn…
Trước đó, khi nhân vật Phạm Vũ bị Đội trưởng bắt nhốt vào “xà lim cải cách”, trong bóng tối, trên nền xi măng lạnh, ông lần tay theo đường rãnh kiến bò, đột nhiên nhận ra dòng chữ “Tôi bị oan” ai đó đã rạch sẵn. Đến khi có ánh sáng, ông nhìn thấy rất nhiều dòng chữ như vậy được viết trên tường. Của 26 người trước đó đã bị quy tội, bị nhốt tại đây và đã bị xử bắn.
Còn chuột? Chuột là chúng nó? Những bầy chuột gớm giếc bám đầy những vách tường nhà phía nam phía bắc. Chuột nhung nhúc đầy Hói Ma. Bên mấy trăm cái mặt cái đầu đang dập dềnh trên Hói Ma, mang gương mặt của Phạm Vũ.
Còn ruồi? Khi Phạm Vũ trở thành quan đầu tỉnh, cũng là lúc ruồi xuất hiện. Ruồi bua bám lấy ông. Chúng tấn công ông. Chúng bịt mắt ông. Một thứ "Ma ruồi". Mà chỉ Phạm Vũ mới thấy, mới bị vây khốn, mới hoảng sợ, còn người ngoài tịnh không thấy gì.
Có phải Nguyễn Quang Lập trong tiểu thuyết đề tên ba “nhân vật” này, thực sự muốn tách bạch thân phận chúng theo “luồng tuyến” như vậy?
Tôi nghĩ chắc là không. Bởi bi kịch nhân thế, bi kịch quan nghiệp, đâu dễ rạch ròi. Càng leo cao, Phạm Vũ càng bám chặt cái chuồng bò. Thân cô thế cô, ông "chỉ còn có cái chuồng bò hôi hám đầy kiến, chuột và ruồi làm bệ phóng". Ông cố leo cao, bởi sợ bọn âm binh hại mình, như sau lần chết hụt.
Nhưng dân dân, thì luôn rạch ròi, công tâm. Cho dù có lúc tác giả cay đắng thốt lên "Không biết không nghe không thấy" trở thành "phép phòng thân truyền kiếp", để "đất nước luôn sản sinh những thiên tài hai mặt". “Hai mặt” ấy của những người dân làng Hống, đó là dùbề ngoài ầm ào truy sát “tên phản động” Phạm Vũ, vẫn âm thầm bí mật giúp đỡ ông. Gói khoai, cái bật lửa vứt xuống cái giếng ông đang ẩn nấp ...
Đó chính là lòng dân mà Phạm Vũ hơn hai chục năm theo cách mạng, lần đầu tiên mới hiểu được.
• NGOA
Với “Kiến, chuột và ruồi’, thủ pháp ngoa dụ, phóng đại có thể nói chưa bao giờ đậm đặc như vậy, so với hàng loạt tác phẩm trước đó của Nguyền Quang Lập. Kể cả trong văn xuôi hiện đại Việt Nam.
Có thể bắt gặp điều đó trong những chương về cuộc diễu hành, về Đội trưởng điếu cày, và bất cứ trang nào.... Chất ngoa dụ, ngoa ngôn, ngoa ngữ ngày càng đậm đặc ở Lập, nhất là khi ông trải qua một hành trình khá dài với "Ký ức vụn". Điều cốn càng ít thấy trong "Những mảnh đời đen trắng", đặc biệt là trong truyện ngắn.
Không biết đã có ai làm chưa, nhưng tôi nghĩ riêng về chất ngoa dụ trong văn Nguyễn Quang Lập có thể làm những đề tài nghiên cứu, luận án nghiêm túc và hấp dẫn.
Tôi cho rằng nó khác với sự giễu nhại của lối viết hiện đại. So sánh thế nào giữa chất hiện thực huyền ảo của Marquez, với hiện thực ngoa dụ, phóng đại kiểu này?
Ngoa, nhiều chỗ thú vị, và độc. "Đồng chí (đội trưởng) đặt trang trọng tờ báo tỉnh đăng "Mô hình ba giai đoạn điếu cày" lên bụng chị Hiên, mắt không rời khởi tờ báo, ngọc hành không rời khỏi bánh ú, đánh nhịp cùng chị hơn một giờ không nghỉ".
Nhưng một tác phẩm khi nhà văn “ngoa” một cách thái quá, điều gì sẽ xảy ra? Người đọc dễ cười phá lên nhưng ít "tin" hơn? Chất hiện thực bị pha loãng, chất "mua vui" nhiều hơn chăng?
Bạn đọc cần tỉnh đòn không, để cần nhận ra/đối sánh với những gì trên thực tế? Như cảnh họp xét xử, tuyên án của Đội trưởng điếu cày, …
o Trần Tuấn 
__________
ps/ Những dòng note nhanh trên điện thoại khi đọc “Kiến chuột và ruồi” của Nguyễn Quang Lập. Chưa theo một chỉnh thể nào. Còn nhiều điều để nói về tiểu thuyết này.

Điện thoại di động


kịch nói

Bản bổ sung và sửa đổi 2


                                         
NGUYỄN QUANG LẬP


Nhân vật.

                  Quang: 50 tuổi, chủ một doanh nghiệp lớn.
                  Hiên      : 40 tuổi, vợ Quang, tiến sĩ văn khoa.
                  Hạnh   : 16 tuổi, con gái Quang Hiên, học sinh lớp 11.
                  Hoà     : 21 tuổi, con trai Quang, Hiên, ăn chơi lêu lỏng.
                  Duyên: 60 tuổi,  bà giúp việc, nói giọng miền Trung.
                  Vân: Kế toán trưởng của Quang. Nhân vật không xuất hiện trên sân khấu.  

CẢNH I.

Nhà Ông Quang bà Hiên, một ngôi nhà rộng rải, nội thất trang nhã, chứng tỏ chủ nhân của nó là người giàu có và thẩm mỹ rất có gout. Nơi ta thường gặp gỡ các nhân vật là phòng khách ở tầng một, thông với gác hai bằng một cầu thang rộng rãi đi lên từ trung tâm phòng, đối diện với chúng ta. Dưới chân cầu thang là máy điện thoại bàn.
Phía sau phòng khách là phòng làm việc của ông Quang, nơi đó chỉ mở cửa khi có mặt ông Quang ở nhà. Người ta chỉ thấy một cửa sổ tròn,  ông Quang thường thấp thoáng ở đấy và chỉ thấp thoáng ở đấy mỗi lần ông làm việc trong phòng.
Duyên lặng lẽ chùi nhà. Bà làm chậm rải và kĩ lưỡng. Bà làm việc luôn tay luôn chân, lặng lẽ như một cái bóng. Mọi người trong gia đình coi như không có bà, trừ những lúc cần sai bảo.
Có tiếng chuông điện thoại. Duyên chạy đến nhấc máy.
Duyên: A lô...
         Không ai lên tiếng. Duyên lại lặng lẽ chùi nhà.
Tiếng cười của Hạnh và Hoà vang lên ngoài cửa. Họ đang rượt đuổi nhau.
Hạnh cầm cái máy điện thoại di động hiệu Samsung, loại máy có nắp, chạy ào vào, suýt nữa thì đâm phải Duyên. Hoà đuổi theo sau.

Hoà: Đưa đây!
Hạnh: Không!
         Hoà ôm lấy Hạnh, giữ chặt hai tay Hạnh, cố gỡ cái máy trong tay Hạnh.
Hoà: Đưa đây!
Hạnh: Không!
         Hoà giật được máy, bỏ chạy, lập tức bị Hạnh kéo lại.
Hạnh: Em được cơ mà, đưa đây em.
Hoà: Mày còn con nít, ai cho dùng di động.
Hanh: Mặc kệ, đưa đây em!
         Lợi dụng Hoà đang ngắm nghía, Hạnh giật lấy.
Hạnh: ( Giận kiểu làm nũng) Của người ta được, lại đòi cướp, vô duyên!
Hoà: Máy này đắt tiền, mày dùng phí đi.
Hạnh: Mặc kệ!
Hoà: ( Năn nỉ) Đưa đây anh, rồi anh đổi cho cái khác.
Hanh: Không!
Hạnh cầm máy đi về phía cầu thang. Có tiếng tíc tíc. Hạnh bật nắp máy, nghe.
Hạnh: A lô!
         Không có tiếng trả lời, Hạnh có vẻ ngạc nhiên, không hiểu làm sao.
Hoà( Cười): Ngu! Người ta nhắn tin, ai gọi mà a lô!
Hạnh loay hoay bấm hết nút này sang nút khác. Hoà đến, giật lấy.
Hoà: Đưa đây xem nào! Đã ngu còn làm ra vẻ!
         Hoà bấm nút. Hạnh nhóng cổ xem.
Hạnh ( Đọc) : “Em nhắn cho anh cả chục tin, sao anh không trả lời?”
Hoà: À, máy này của thằng cha nào. Bồ nó đang nhắn. (đọc) Lệ Huyền, gớm, tên sến chảy nước !
         Hạnh chợt nghĩ ra điều gì, vui vẻ cầm tay Hoà nhảy nhảy.
Hạnh: Anh nhắn lại đi, nhắn lại đi!
Hoà: Nhắn thế nào?
Hạnh: (Một thoáng nghĩ ngợi): Nhắn thế nào cho cô này tức chết luôn.... à, “ Anh ghét em rồi, hãy quên anh đi!”
Hoà ( Lườm em): Dở hơi! Học trò! Để tao nhắn cho.
         Hoà bấm nhắn tin, Hạnh nhón chân đọc. Hoà bấm được chữ nào, Hạnh đọc chữ đó.
Hạnh (Đọc): “Cô... chết...đi... cho... tôi... nhờ”. (Giật lấy máy) Nhắn gì mà ác thế!
Hoà: Thứ bồ bịch văn phòng, cho chúng nó chết hết đi.
         Có tiếng tíc tíc.Hạnh mở máy, bấm nút nhắn tin.
Hạnh (Vui vẻ, nhí nhảnh): Anh Hoà ơi, người ta trả lời đây rồi này! ( Đọc) “Anh ghét em đến thế cơ à?”.
Hoà ( Giật lấy máy): Đưa đây, tao nhắn một câu, mụ này cắn lưỡi chết luôn!(Hoà bấm máy).
Hạnh ( Nhón chân đọc): “Biến ngay khỏi cuộc đời tao, con đĩ!”( Bực mình) Đồ sát nhân, người ta chết anh sướng lắm hả?! (Giật lấy máy).
Hoà (Cười): Nói thế thôi, chết được mấy mụ đó còn lâu. Đỉa đói đã bám thì đến  chết chúng cũng chả chịu buông đâu.
         Chuông điện thoại là tiếng mèo kêu. Nghe tiếng mèo kêu, Hạnh giật mình ngơ ngác.
Hoà: Đấy! Đấy! Mụ ta gọi lại rồi đấy. Chắc tức quá mới gọi lại chửi đây. (Giật lấy máy) Đừng mở máy, cứ để yên thế  mụ ta càng tức.(Nhìn  mặt máy)  Không phải mụ Lệ Huyền, mụ này tên Vân! Thằng cha này lắm bồ  thế nhỉ!
Hạnh: anh thì ai cũng bồ! Đàn ông bồ bịch nhiều thế a?
Hoà: Chứ sao! Bồ bịch là nghĩa vụ và trách nhiệm của đàn ông mà lại.
Hạnh ( Nhìn ra cửa): Chết, mẹ về! ( Giật lấy máy) Tắt thế nào?
Hoà: Mở nắp ra rồi gập lại.
         Hạnh vừa tắt máy thì Hiên vào.
Hạnh: Mẹ!
Hiên: Mèo đâu kêu ầm lên thế, con?
Hạnh: Có đâu ạ?
Hoà: A! Mèo kêu trên TV! Con vừa tắt ti vi xong. Dạo này phim ti vi toàn thấy chó mèo, chẳng thấy người đâu, mẹ nhỉ?
Hiên( Với Hoà ): Vào mạng chán rồi à, về sớm thế con?
Hoà: Đâu có, con đi học về đấy chứ.
Hiên:  Lúc nào hỏi tới, mày đều bảo mới đi học về. Học chăm thế sao đúp đi đúp lại? (Thở hắt ra) Thế gian chẳng có ai bốn năm một lớp mười như mày!
         Hoà lẳng lặng bỏ ra ngoài.
Hiên: Hoà! Mẹ đã nói xong đâu.
Hoà( Túc tắc đi, không ngoái lại): Con biết mẹ nói gì rồi!
Hiên: Nói gì?
Hoà (  Hơi nhanh, như đọc thuộc lòng): Bố mẹ ngày xưa nghèo khổ, vất vả thế mà mười năm học sinh giỏi cả mười. Gắng mà học đi con ạ, mày bây gìơ lớn rồi đấy. Bằng tuổi mày bố mẹ đã lo hết việc nhà....(Hét lên đùa dỡn) Chào mẹ!( Vụt chạy đi.)
         Nhạc chuông điện thoại của Hiên. Hiên cầm máy, gọi.
Hiên: Em ở nhà. Anh có về ăn cơm không? Vâng, họp. Họp vừa thôi, họp lắm nát hết dạ dày anh ạ.
         Có tiếng mèo kêu. Hạnh hốt hoảng tắt máy.
Hiên( Vẫn cầm máy nói, quay sang với Hạnh): Hạnh, mèo kêu đó! ( với người gọi máy) Dạ? Vâng, mèo. Không biết ở đâu ra, thỉnh thoảng nó cứ kêu ầm lên. Sao anh quan tâm đến mèo ghê thế? Em đã bảo không biết ở đâu ra mà. Vâng, không thấy. Thôi, anh họp đi. Mèo chó thì liên quan gì đến họp! (Tắt máy, với Hạnh.) Hạnh, con xem mèo ở đâu? Bắt được, tóng cổ nó ra khỏi nhà cho mẹ.
Hạnh: Vâng ạ.
         Hiên lên cầu thang, được giữa chừng lại nghe tiếng mèo kêu. Hạnh lại hốt hoảng tắt máy.
Hiên:( Dừng lại) Quái quỉ! ( Với Duyên)  Chị Duyên! Chị làm gì để mèo nhà ai vào nhà mình?
         Duyên dừng tay cúi đầu, vẻ nhẫn nhục.
Hiên: Phải tìm cho ra rồi tóng khứ đi. Ai ghét tôi thế nào tôi ghét mèo thế đấy.
         Có chuông điện thoại réo. Duyên đến nhấc máy.
Duyên: A lô!
         Không có tiếng trả lời, Duyên đặt máy.
Hiên: Ai gọi đấy?
Duyên: Thưa không có ai.
         Hiên lên thẳng tầng hai.
         Hạnh chạy đến đưa cái máy cho Duyên.
Hạnh: Dì cất cho con nhé! Cẩn thận không mẹ con biết.
         Hạnh chạy vù đi. Hiên bỏ cái máy vào túi áo, tiếp tục làm việc. Tiếng mèo vang lên. Duyên lấy ra, loay hoạy không biết làm thế nào với cái máy. Tiếng mèo kêu to. Duyên vội vã nhét cái máy sâu vào ngăn kéo, đóng lại. Tiếng mèo vẫn kêu. Duyên lấy cái máy ra, cầm chạy ra ngoài.
         Hiên xuất hiện đột ngột ở cầu thang.
Hiên: Chị Duyên!
         Duyên đứng lại, vẻ lúng túng.
         Hiên thong thả bước xuống đi đến gần Duyên. Hiên chìa tay ra.
Hiên: Đưa đây!
         Duyên đưa máy. Hiên thong thả bật nắp máy, nghe.
Hiên: A lô! ( Ngừng ngắn. Thay đổi sắc mặt đột ngột, giả giọng con gái trẻ) Dạ cháu là con bố Quang. Cháu tên Hạnh. ( Hạnh và Hoà xuất hiện phía sau lưng Hiên) Vâng ạ. Cô có nhắn gì không ạ? Thưa cô, cô là ai để tí về cháu thưa với bố cháu. Vâng, cháu chào cô!
         Hiên đứng lặng ngắt, mắt mở trân trân.
Hạnh: Máy này của bố hả mẹ?
Hoà: Mày nhặt được ở ngõ, chẳng của bố thì của ai!
Hạnh: Máy của bố màu đen cơ mà?
Hoà: Ngu! Bố là người quan trọng, phải có ba bốn cái máy chứ  một cái dùng sao xuể!
         Hiên vung tay chực ném cái máy.
Hoà (kêu to): Mẹ! Để con ném xa hơn.
         Hoà giật lấy máy từ tay Hiên, làm động tác ném mạnh như thật.
Hoà: Tiên sư bố mày này!
         Hoà nhét rất nhanh cái máy vào túi, bỏ đi.
Hiên: Hoà!
 Hoà dừng lại. Hiên vẫn đứng yên, chìa tay ra.
Hiên: Đưa đây!
Hoà: Đây là phương tiện liên lạc bẩn thỉu, mẹ cất làm gì?
Hiên: Đưa đây!
         Hoà đưa máy cho Hiên. Hiên cầm máy đi lên cầu thang. Tiếng mèo kêu vang lên. Hiên không mở máy, cứ thế cầm máy đi. Đến gần hết cầu thang Hiên bỗng khuỵ xuống.
Hạnh ( Thảng thốt): Mẹ!
         Tiếng mèo kêu vang vang.





 CẢNH II



Đêm khuya. Đồng hồ quả lắc điểm 1 tiếng.  Phòng khách không còn ai, kể cả Duyên. Quang ngồi trong phòng làm việc của mình, sau cửa sổ tròn. Anh đang đọc tài liệu.
Có chuông điện thoại.
Quang đi ra khỏi phòng, đến chân cầu thang nhấc máy.


Quang ( Giọng quan trọng): A lô tôi nghe đây( Chợt đổi giọng, nói nhỏ) Trời, sao gọi về nhà? Anh có mobile dành cho em cơ mà! Đâu? Có nhận được tin nhắn nào của em đâu? Hả? Thôi được, đợi anh tí, để anh xem.
         Quang chạy vào phòng làm việc, lôi ra cái cặp, ngồi lúi húi kiểm tra số máy di động của mình. Quang lần lượt lôi ra ba cái di động.
 Quang lục tung cả cặp rồi ngồi đực ra.
         Hiên đi từ gác hai xuống. Chị đứng bên máy điện thoại lẳng lặng nhìn Quang tìm máy di động.
         Quang ngước lên, chực đến bên máy điện thoại thì thấy Hiên.
Quang (Ra vẻ tươi tỉnh, với Hiên): Em chưa ngủ à?
         Hiên không nói gì. Quang đến máy đến thoại, cầm ống nghe.
Quang: Thôi, thế nha! Có gì sáng mai ta trao đổi tiếp. ( Đặt máy, với Hiên) Em đi ngủ đi, đợi anh làm gì!
Hiên: Thằng Hoà giờ này vẫn chưa về.
Quang( Chặc lưỡi): Con với cái. Dạo này nó vẫn đi học hay bỏ rồi?
Hiên: Anh nói dạo này là thời gian gần đây hay ba năm trở lại đây?
Quang( Vẻ khó hiểu): Là sao? Anh chẳng hiểu gì cả.
Hiên: Đã ba năm nay em mới nghe anh hỏi câu đó.
Quang: Ôi dào! Em còn trách anh gì nữa không thì nói mau lên, khuya rồi. Anh còn bao nhiêu việc.
         Chuông điện thóại réo. Quang chụp vội lấy máy.
Quang( Liến thoắng): Tôi đã bảo có gì sáng mai ta trao đổi. Đồng chí không chờ được đến mai sao. Gấp gì cũng phải cho tôi nghỉ ngơi với chứ, đồng chí xem đồng hồ đi, một giờ sáng rồi. Mà tôi đã dặn các đồng chí rồi, tôi không bao giờ giải quyết việc cơ quan tại gia cả. Thôi nha, thông cảm.( Đặt máy) Cán bộ bây giờ lếu láo hết mức! ( Với Hiên) Thôi, em đi ngủ đi. Thằng Hoà về, anh trị cho.
         Quang quay lại nhét tất cả vào cặp, xách cặp đi vào phòng làm việc.
Hiên: Anh Quang!
         Quang hơi giật mình, quay lại.
Hiên ( Rút từ túi ra chiếc máy di động Samsung màu đỏ): Máy này của anh phải không?
Quang : ( Chực nói không nhưng lập tức thay đổi thái độ): Đúng rồi! ( Tiến tới cầm lấy máy) Em lấy ở đâu ra? Em kiểm tra máy của anh đấy à?
Hiên( Khẽ nhếch mép): Em đâu đến nỗi bần hàn như vậy. Con nó nhặt được ở ngoài ngõ.
Dứt lời, quay gót đi lên cầu thang, được mấy bước thì dừng lại.
Hiên: Anh phải cất máy móc cẩn thận, thằng Hoà nó giả giọng giống hệt giọng anh. Khéo không mắc lỡm nó có ngày.
Quang: Cẩn thận làm sao được. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Chịu.
          Hiên quay trở lại, đi xuống cầu thang.
Hiên: Anh nói thế là thế nào?
Quang: Giọng em giống hệt giọng con Hạnh. Anh mà hãy còn nhầm.
Hiên: Nhưng em không bao giờ tọc mạch chuyện của người khác.
Quang: Qúa đúng! Em không bao giờ tọc mạch vào chuyện người khác trừ chồng em.
Hiên: Anh đâu phải người khác, anh là của em. Chúng mình là của nhau, đừng coi đó là tọc mạch, đó là quan tâm lẫn nhau
Quang: Quan tâm lẫn nhau...cảm động quá!( Khoác vai Hiên) Thôi em đi ngủ đi, em còn nói nữa anh khóc oà lên bây giờ.
 Hiên( Hất tay Quang): Khoan đã! Anh phải trả lời cho em biết: ai gìơ này còn gọi điện cho anh?
Quang: Giờ này gọi thì sao?
Hiên:Chỉ có tình nhân mới gọi giờ này...
 Quang( cười khẽ): Em lại nghe mồm thằng Hoà rồi. Em ơi,  bây giờ ngoại tình hoàn toàn xa lạ với anh, em biết thừa lại còn vặn vẹo. Một năm nay anh có vực nổi tình đâu mà nội với chả ngoại?
Hiên: Biết đâu đấy,  ối người bỏ cơm nhà, và cơm hàng xóm.
Quang (Bực mình): Tóm lại em muốn biết điều gì nào?
Hiên: Người đàn bà vừa gọi cho anh là ai?
Quang: Là ai, em không cần biết. Nhưng cô ta không phải là tình nhân của anh. Thôi, ngủ, lên giường ta họp tiếp.
Hiên: Không. Anh chưa nói chúng ta chưa đi ngủ.
Quang: Khổ quá! Anh đã nói rồi, cô ta không phải là tình nhân!
Hiên ( Bực mình, nói to): Không phải tình nhân, chẳng ai điên lại gọi máy vào giờ này cả.
         Có nhạc chuông điện thoại của Hiên. Hiên lờ đi không lấy máy.
Quang ( Cười): Máy của em đấy, nghe đi! Chắc là một thằng điên.
         Hiên bực mình rút trong túi ra cái máy, ném lên ghế sofa.
Quang: Nói với người ta đi kìa. Không  người ta đánh ô tô đến tận nhà bây giờ!
         Hiên vẫn đứng yên không nhấc máy. Quang chậm rải tiến tới ghế sofa cầm lấy máy. Hiên chạy đến giật lấy máy, Quang không cho, cứ ôm lấy máy..
Hiên: Đưa đây! Ô kìa, đưa cho người ta. Ông này hay nhỉ! (Quang ôm máy cười hì hì).
         Hiên lấy gối tròn kê lưng trên ghế sofa đập vào đầu Quang liên tục., vừ đập gối vừa quát: “ Đưa đây! Đưa đây!”.  Quang cười cười bật máy nói ngay.
Quang: Dạ báo cáo anh... vợ em ngủ với em mất rồi ạ!Tiếc quá. Xin lỗi, lần sau anh nha!
         Hiên giật lấy máy trong tay Quang.
Hiên ( Với Quang): Anh không còn chuyện gì để đùa à? ( Gọi máy) A lô... tôi Hiên đây. Đúng rồi...(Mặt Hiên hoảng hốt.) Vâng... mời cô nói chuyện với anh Quang. (Trao máy cho Quang)
Quang: A lô... ( Thay đổi thái độ, tức giận) Sao? Cô định khủng bố nhà tôi  bằng điện thoại đấy hả?.... Việc gì phải gọi vào máy vợ tôi? Việc này tuyệt đối không liên quan gì đến vợ tôi, cô rõ chưa!... Khổ quá, tôi đã nói với cô rồi, chúng ta còn ngày rộng tháng dài để giải quyết mọi vấn đề, tại sao cứ nhè vào đêm hôm khuya khoắt mà gọi thế này.Thôi nhá!
Quang ngồi thừ người. Im lặng kéo dài.
Hiên: Cô Vân về lâu chưa?
Quang: Mới.
Hiên: Sao anh bảo cô ta chết rồi? ( Túm lại áo Quang day day) Sao anh bảo cô ta chết rồi, hả?
Quang ngồi trơ như phỗng.

     Đèn.







CẢNH IIB

         Đêm rất khuya. Bà Duyên lật đật đi từ ngoài vào, ngó ngược ngước xuôi, dáng điệu như trốn nhà đi đâu về.. Bà ngồi xuống im lìm trong bóng tối, mặt thất thần.

Bà Duyên ( Lầm bầm trong trạng thái thất thần):  Hoá ra là vậy...Thế mà mình ngu quá, ngu quá...
 Bà đứng dậy đờ đẫn đi vào, lát sau đi ra với tấm ảnh cô bé 10 tuổi trong tay và một nắm hương đã thắp. Bà đặt tấm ảnh dựng đứng, cắm nắm hương lên phía trên tấm ảnh, đoạn quì xuống vái ảnh con, cái vái cuối cùng tuồng như bà không gượng dậy nổi, gục xuống, khóc nấc lặng lẽ, vai bà rung rung.
Bà Duyên: Con ơi!...
         Chợt có tiếng “Mẹ ơi!” vang lên đâu đó xa vời. Bà Duyên vùng dậy ngơ ngác. Bà ôm tấm ảnh siết chặt vào lòng. Tiếng “Mẹ ơi!” lại vang lên, bà Duyên  ôm tấm ảnh lao về có tiếng kêu. Bà sững lại.
Bà Duyên (Thầm thì, như nói một mình): Con ơi, mẹ biết rồi! Mẹ nghe thấy con rồi. Mẹ không làm nổi đâu, đời mẹ chưa khi nào làm vậy...làm vậy có ác quá không con? Có ác quá không?
         Tiếng kêu “ Mẹ ơi” lại vang lên.
Bà Duyên ( Bà Duyên sợ hãi vừa đi lùi vằ nói): Không, mẹ không làm, mẹ sợ lắm. Sợ lắm!
         Chợt  lưng bà vấp phải một người,bà giật mình ngã sấp. Đó là Hạnh. Hạnh vội vã chạy đến đỡ lấy bà Duyên.
Hạnh: Bác Duyên!
Bà Duyên ( Ngước lên thấy Hạnh): Không...không có chi.. chưa  ngủ à Hạnh?
Hạnh: Khó ngủ quá, có lẽ trời sắp mưa hay sao, cứ oi oi thế nào ( Chợt nhìn thấy tấm ảnh): Ảnh ai đây ạ?
Bà Duyên: Con gái bác đó.
Hạnh: Ô thế a? Xinh nhỉ! Em ở đâu, sao không thấy bác đưa em đến chơi?
         Bà Duyên im lặng.
Hạnh ( Vui vẻ cầm tay bà Duyên lắc lắc): Đưa đến đi bác, nhà này rộng, còn thừa đến hai phòng cơ mà.
         Bà Duyên im lặng, ngẩn ngơ.
Hạnh: Bác? Bác không nghe cháu nói à?
Bà Duyên: Nó chết rồi...
Hạnh ( Ngạc nhiên) Em làm sao chết, bác? ( Bà Duyên im lặng) Ốm hả bác?
Bà Duyên: Không. Nó dễ nuôi lắm. Từ bé đến lớn chưa khi nào bác phải mất một viên thuốc.
Hạnh: Thế thì vì sao? Hay là tai nạn giao thông.
Bà Duyên: Không. ( Ngừng dài) Ô tô cán chết nó.
Hạnh: Thế là tai nạn giao thông rồi!
Bà Duyên: Không. Ô tô cán chết chứ không phải tai nạn giao thông.
Hạnh ( Khó hiểu): Thế là thế nào ạ?
         Bà Duyên ngồi im. Tiếng gọi “ Mẹ ơi” vang lên, liền đó là tiếng ô tô phanh gấp.

Bà Duyên ( Thảng thốt ôm ghì lấy Hạnh): Ôi con ơi!
Hạnh ( Giật mình, sợ hãi) : Bác... bác làm cháu sợ quá!
Bà Duyên (Nghèn nghẹn):Nếu nó còn sống, nó cũng bằng tuổi cháu.
         Ngừng ngắn.
Hạnh: Bạn ấy mất lâu rồi phải không?
Bà Duyên: Mất lâu rồi. Mất từ tuổi mười ba.... ( Ôm lấy Hạnh) Cháu càng lớn bác càng nhớ con bác, nhớ quay quắt, nhiều khi không chịu được, cứ muốn nhảy xuống giếng đi theo cùng với nó...
         Im lặng kéo dài.
Hạnh: Thôi, bác nghỉ đi, khuya quá rồi bác ạ. Để cháu đưa bác về phòng, đi bác.
         Hạnh đưa bà Duyên vào. Đang đi bỗng nghe tiếng: “Mẹ ơi!”. Bà Duyên đẩy Hạnh ra. Lại tiếng “ Mẹ ơi!”, Bà Duyên quay quắt.
Hạnh ( Sợ hãi): Bác! Bác Duyên! Bác làm sao thế?
         Bà Duyên ôm ghì lấy Hạnh.
Bà Duyên: Con ơi... mẹ biết rồi!
Hạnh ( Thảng thốt): Bác!

                                    Đèn


        



CẢNH III



Đêm khuya. Quang ngồi trong phòng làm việc, hút thuốc liên tục. Duyên đứng nép bên cạnh phòng Quang rất lâu. Quang đứng dậy, lập tức Duyên vụt đi như một bóng đen.



Quang: Ai đó?
         Quang đi ra xem xét. Không có ai, Quang lại vào ngồi vào phòng làm việc. Quang lục tung giấy tờ, bới tìm một tài liệu gì đó. Quang ngừng tìm, ngồi thừ, lại rút thuốc châm lửa hút.
         Hoà đi về, thấy Quang, rón rén đi ngang qua cửa sổ. Quang ngẩng lên, trông thấy Hoà.
Quang: Hoà!
Hoà( Hơi liến thoắng, hễ Quang chực nói thì lại nói át đi): Con chào bố! Bố chưa ngủ à? ( Quang chực nói) Một hai giờ sáng còn thức thế này thì còn sức đâu nữa hở bố? Bố tuổi đã cao, làm việc đừng gắng sức, nhỡ có việc gì thì khốn.( Quang chực nói) Bố nên nhớ bố là cái kho bạc di động của cả nhà, bố mà làm sao thì các con chỉ còn nước xách bị đi ăn mày. ( Quang chực nói) Thôi bố ngủ đi, con không cho bố làm việc nữa đâu.( Nhảy tới cắt cầu dao tổng, tối om.)
Quang: Hoà!
         Đèn bật sáng.
Hoà dừng lại giữa cầu thang.
Quang: Đừng dở trò mèo đó ra với bố.
Hoà: Bố nói hay. Con quan tâm đến bố thì bảo là trò mèo.Thế trò gì là trò có giáo dục, bố bảo một câu, con làm ngay tức thì. A, để con cõng bố chạy một vòng quanh Bờ Hồ! Trò này tất nhiên có giáo dục.
Quang: Câm mồm! ( Ngừng ngắn) Tao dỡn với mày đấy à?
 Hoà ngồi bệt giữa cầu thang, bình thản rút thuốc châm lửa hút.
Quang: Mày đi đâu về?
Hoà: Bằng tuổi con bây giờ, bố đi đâu về khuya, ông nội có hỏi thế không?
Quang: Ông mày còn kèm cặp tao cho đến khi tao biết làm bố.
Hoà: Ông dại thế. Chết sớm là phải.
         Quang tức giận chạy lên cầu thang, túm áo ngực Hoà.
Quang: Tao không còn dạy mày được nữa, phải không?
Hoà ( Ra vẻ van lơn) : Bố ơi, buông tay ra, con đang nghe bố đây mà.
Quang ( Buông tay, cố nén giận. Chắp tay sau đít đi đi lại lại): Thôi được. Bây giờ mày đi đâu, làm gì bố không cần biết. Bố chỉ quan tâm bao giờ thì mày học hết lớp mười, bao giờ mày học hết lớp mười một, bao giờ mày tốt nghiệp lớp mười hai, bao giờ mày thi đỗ đại học, chấm hết. Được chưa?
Hoà: Mấy thứ đó quan trọng đến thế hả bố?
Quang ( Cố nén giận, dịu giọng): Rất quan trọng. Bởi vì không có những thứ đó con sẽ không có gì hết. Tương lai zero, sự nghiệp zero!
Hoà: Nếu đúng vậy thì có quá nửa ông nọ bà kia đáng lý ra phải zero mới phải.
         Quang chực xông lên nhưng kìm lại được, cố nuốt nước bọt nhẹ nhàng.
Quang: Đừng chọc ngoáy thế hệ của bố, con ạ. Cả một cuộc chiến tranh đã ngốn hết bao nhiêu tinh lực, việc học hành đành phải bỏ qua.
Hoà: Vâng. Con hiểu. (Thở hắt ra. Ngâm, kiểu ngâm như nói thơ, nhẩn nha từng chữ): Không học được không phải bởi vì ta không học được/ Bom giật bom rung Mỹ phá mất rồi/Ung dung ghế lớn ta ngồi/ Nhìn đất nhìn trời nhìn...quần chúng.
Quang( Rơi xuống, ngồi bệt giữa sàn nhà, cười chua chát): Bố tiếc quá là đã đẻ ra mày.
Hoà:( Đứng dậy, túc tắc đi đến ngồi bệt đối diện với Quang): Còn con thì quá mừng vì đã được bố mẹ sinh ra, được sống trong ngôi nhà này. Tiền bạc ê hề, lại học được bố mẹ bao nhiêu là đức tính ngon lành. Bạn bè con toàn chê bố mẹ, có đứa còn chửi như hát hay. Con thì không, con ca ngợi bố tới số. Bố là thần tượng của con. Không có bố, chắc chắn con không có được như ngày hôm nay.
Quang: Mày muốn nói nhờ có tao mà mày học bốn năm một lớp. Nhờ có tao mà mày trở thành thằng láo lếu, thằng mất dạy, thằng lưu manh. Đúng không?
Hoà ( Ra vẻ suy nghĩ nghiêm túc, giọng thật thà ): Vâng, quả có thế thật.
         Quang vung tay tát, Hoà tránh. Quang mất đà ngã sấp. Vừa lúc có tiếng mèo kêu. Hoà vùng chạy vào phòng làm việc của Quang.
Quang:  Hoà! Đứng lại! Mày làm trò gì thế thằng kia?
         Quang vùng dậy chạy theo nhưng không kịp. Hoà đã vọt ra cổng (Giả định là cánh gà) rồi vọt ra ngoài đường ( Giả định là khu vực khán giả).
         Quang chạy ra cổng.Tiếng rung cổng sắt bần bật.
Tiếng Quang: Nó khoá cổng mất rồi! Thằng mất dạy! ( Tiếng rung cổng bần bật) Hoà, mày có trả máy cho bố không, hả?!
         Hoà thong thả mở nắp máy, nghe.
Hoà: Vân à. Anh đây. Nghe giọng khang khác à? Ừ, anh quát con đau cả họng.Ừ, thằng con anh mất dạy lắm. Nó có coi bố nó ra cái gì đâu.
         Quang đi vào, vò đầu bứt tai.
Quang: Hoà! ( Gọi với ra đường) Hoà ơi, trả bố đi con, Hoà!
Hoà (Nói trong khi Quang vẫn chạy đi chạy lại gọi Hoà): Đấy, em nghe thấy không? Nửa đêm nửa hôm mà nó hét như cháy nhà. Rửng mỡ đấy... Sao? Giống anh à? Đâu, nó ranh ma hơn anh nhiều, anh phải gọi nó bằng bố. Mai gặp nhau nhé, vẫn chỗ cũ nha. Chỗ cũ ấy, em quên rồi à? (cười ngắn) Bye! (Hôn vào máy đánh chụt)
         Hoàng thủng thẳng đi vào, chìa máy trả Quang.
Hoà: Cảm ơn bố. Con bé mùi đấy,  giọng ướt rượt.
         Quang giật lấy máy, chụp lấy cổ áo Hoà
Quang: Mày biết mày đang giở trò gì không?
Hoà: Bố buông ra con mới nói.
Quang: ( Với vẻ không tin, một lúc sau mới buông cổ áo Hoà): Nói đi.
Hoà: Con đang diễn lại tấn tuồng mười năm trước để gỡ lại chút thể diện cho bố.( Ngừng ngắn) Ngày xưa chỉ cần một tiếng huýt sáo của người ta là bố ba chân bốn cẳng chạy theo liền. Tại sao bây giờ bố lại tránh mặt?
Quang( nhếch mép, vẻ chán ngán): Hừ,  “Gỡ chút thể diện”...Những thằng mất dạy như mày lại rất thích nói giọng tử tế!
Hoà ( kêu to): Chính xác! Bố là một ví dụ.
         Quang ném cái điên thoại đang cầm trên tay vào mặt Hoà. Hoà tránh được. Tiếng mèo kêu vang lên. Hoà lặng lẽ nhặt điện thoại đưa cho Quang.
Hoà: Bố đừng nhọc lòng dạy dỗ con nữa. Trả lời cho người ta đi, tính mạng của bố bây giờ nằm trong tay người ta đấy.
         Dứt lời Hoà quay lưng, đi thẳng lên cầu thang. Quang nhìn theo Hoà, tồi rơi phịch xuống ghế. Tiếng mèo kêu vang vang.



                                            




CẢNH IV



         Duyên lẳng lặng lau bàn ghế, đánh rửa cốc chén. Hiên ngồi trên ghế mây trước phòng khách, mặt vô hồn.
Hạnh đeo xắc đi học, từ gác hai xuống.


Hạnh: Mẹ! Đêm qua mẹ không ngủ được à?
Hiên: Đâu có. Mẹ vừa dậy xong.
Hạnh: Mẹ đừng dấu con.
Hiên: Thôi, con đi học đi.( Rút tiền đưa cho Hạnh) Rán ăn cho nhiều vào, sáng nào cũng hai ngàn xôi, chịu sao nổi.
Hạnh: Con vẫn còn tiền, mẹ.
Hiên: Thì cầm thêm, nhỡ có việc gì cần tiêu.
Hạnh ( Bất ngờ): Mẹ!... Mẹ lo lắm phải không?
Hiên: Sao con lại hỏi thế?
Hạnh ( Ngần ngừ hồi lâu): Người ta quan hệ với bố chẳng quá cũng muốn bòn tiền của bố thôi. Mẹ cứ coi như bố đánh mất một số tiền, đừng lo nghĩ gì cả. Nhà mình đâu có thiếu tiền.
Hiên: Con nói gì mẹ chẳng hiểu gì cả. ( Đẩy nhẹ Hạnh) Thôi, đi học đi, trễ rồi, con!
         Hạnh cúi mặt bỏ đi, được vài bước.
Hạnh: Tối qua con cũng không ngủ được mẹ ạ!
         Hạnh vụt chạy. Gương mặt sững sờ của Hiên.
Hiên ( Hơi giật mình, gọi với theo): Hạnh!  Đứng lại mẹ bảo!
Hiên tiến tới Hạnh.
Hiên: Tại sao con không ngủ được?
 Hạnh: Mẹ thức trắng đêm con làm sao ngủ được. ( Chợt cầm tay Hiên, lo lắng) Nhà ta đang có chuyện gì phải không mẹ?
Hiên: Phát nhẹ vào vai Hạnh.
         Có chuyện gì đâu, cái con này.
Hạnh: Mẹ! Đừng dấu con. Con lớn rồi đủ sức chịu được dù có xảy ra bất kì chuyện gì.
Hiên: Thôi, con đi học đi, trễ rồi. Không có chuyện gì đâu con.
Hạnh: Mẹ ơi, mẹ luôn yêu cầu các con tin tưởng bố mẹ, tại sao mẹ không dám tin con? Tin con cái thì thiệt hại lắm hả mẹ!
Hiên:  Mẹ tin con chứ. Nhưng đây chỉ là chuyện vặt, tự bố mẹ giải quyết được, con khỏi cần phải lo lắng.
Hạnh: Mẹ... người ta bỏ nhà tha phương cả chục năm trời, bây giờ quay lại đòi nợ nhà mình,  đó là chuyện vặt sao? (Ngừng ngắn, hơi tức tưởi) Mẹ sai rồi mẹ ạ...Việc gì cũng dấu quanh, úp úp mở mở, không dám chia sẻ với con cái mọi việc ở đời là tự chuốc lấy tai hoạ đó mẹ ơi!
         Bỏ đi. Hiên kéo Hạnh vào lòng, cảm động.
Hiên: Con tôi lớn rồi mà tôi không biết.(Nhạc máy điện thoại của Hiên, chị mở máy) A lô!..Không. Anh nhầm máy rồi.
Duyên ra, khúm núm sau lưng Hạnh.
Duyên: Thưa cô... xe đợi cô đi học đã lâu. 
Hiên (Với Hạnh) : Con đi học đi. Rồi có ngày mẹ sẽ nói với con nhưng bây giờ chưa phải lúc.
Hạnh: Đợi đến khi tan cửa nát nhà, mẹ mới nói hả mẹ? Nghèn nghẹn. Cùng đường mới nói... còn giải quyết được gì !
         Vùng vẫy bỏ đi.Duyên khúm núm đi sau Hạnh.
 Hiên nhìn theo, thương cảm và áy náy.
          Nhạc điện thoại lại réo, Hiên lại mở máy.
Hiên: Vâng. Tôi là vợ anh Quang nhưng đây là máy của tôi. Không. Số của tôi là 0912628840. Thế ạ? Lạ nhỉ!
         Có tiếng nhạc chuông.
Hiên : A lô. Không.  Anh nhầm máy.( Hiên tắt máy) Quái quỉ.
         Lại có tiếng nhạc chuông. Hiên bực mình đẩy cái máy ra xa trên nền nhà. Nhạc chuông kêu không dứt.
         Hoà từ gác hai đi xuống, chậm rải cầm lấy máy.
Hoà ( Giọng kẻ cả ): Tôi Quang đây. Sao, còn kiểm tra giọng của tôi nữa hả? Ừ, cứ họp đi. Trưa tôi về kết luận, nha! ( Tắt máy).
Hiên ( Ngạc nhiên): Mày nói năng bậy bạ gì thế, hả?
         Có tiếng nhạc chuông, Hoà lại mở máy.
Hoà: Rồi! Cứ thế mà làm, có mỗi việc đó còn hỏi tôi. Tinh thần chủ động sáng tạo của các đồng chí đâu... hả? (Tắt máy)
         Hiên giật lấy máy.
Hiên: Ai dạy mày dở cái giọng láo toét thế hả?
Hoà:  Toàn giọng điệu của bố, mẹ lại bảo láo toét.
Hiên: Mày làm thế nào mà máy của bố mày lại lạc sang máy của tao?
Hoà: Con biết đâu đấy. Máy của bố mẹ sao lại hỏi con. Bố mẹ tuy dị mộng nhưng đồng sàng. Đã đồng sàng tất đồng sim đồng card, chuyện thường.
Hiên: Sim card là cái gì?
Hoà: Đấy. Mẹ ơi, mẹ cần phải học ngay. Tiến sĩ mà không biết sim là gì, card là gì, email là gì, Nét là gì. A con nhớ ra rồi, mẹ là tiến sĩ văn chương. Văn chương nước mình không có sim card, trắng phau, toàn dấu chấm than, chấm lửng.
Hiên: Nhất định mày  giở trò  gì rồi. Lợi dụng bố mẹ dốt máy móc, mày giở trò gì rồi.
Hoà: À thế tức là mẹ thừa nhận con giỏi hơn bố mẹ phải không?( Vỗ tay) Hoan hô! Nhà ta có phúc rồi!
Hiên cười chua chát.
Hiên: Trò tháu cáy thì mày giỏi thật.
Hoà( Cười to): Đấy, con giỏi ối thứ, mẹ khỏi lo cho tương lai con đi. Mẹ xem đấy, con giải quyết công việc của bố êm như nhíp, cần gì phải học hành đâu.
         Có nhạc chuông đi thoại của Hiên.
Hoà: Điện thoại cơ quan bố đấy! (Hoà giật lấy máy) Đưa con giải quyết cho.
Hiên đòi lại nhưng Hoà không cho.
Hiên: Cấm mày không được nói bậy!
Hoà: Mẹ yên tâm, toàn lời vàng ngọc của bố, bậy thế nào được.(Gọi máy) A lô! Tôi Quang đây! Quang là Quang chứ Quang nào nữa hả! ( Hiên giật mình đòi lại máy nhưng Hoà gạt đi) Tôi làm mười năm giám đốc không đủ cho các anh quen giọng hay sao, hả? ... Cái gì sập? Cầu sập hả? Sập thì thôi, làm cái khác, gì mà cuống lên thế.
Hiên sợ hãi nhào tới giật lấy máy, gọi.
Hiên: A lô, anh à... em đây. Không không ạ, anh Quang quên máy ở nhà. Đấy là thằng cu nhà em. Vâng, em xin lỗi anh. ( Tắt máy, tát hụt Hoà một cái) Khốn nạn! Mày đang giết bố mày đấy con ơi!
         Vội vã tìm túi, ra đi.
Hiên: Vừa khánh thành tuần trước, sập là sập thế nào nhỉ!
         Ra nhanh.
Hoà mở nhạc cực to, nhảy loạn xạ.
Hạnh mang xắc đi vào, ngồi lên ghế mây. Được một lúc, Hạnh bưng tai, hét lên.
Hạnh: Tắt nhạc đi!
         Hoà quay lại thấy Hạnh, anh tắt nhạc.
Hoà: Sao không đi học, Hạnh? Trốn học hả?
         Hạnh không trả lời. Hoà tìm khăn ngồi chùi giày.
Hoà: Nhà này toàn truyền thống trốn học.(Ngừng ngắn) Ráng mà học đi em ạ. Bố trốn học bố làm giám đốc, mẹ trốn học mẹ làm tiến sĩ. Tao trốn học tao làm thằng mất dạy. Còn mày trốn học thì làm được cái gì, nói tao nghe?
Hạnh: Dạo này sao anh nói lắm thế!
Hoà: Tao không có nghề ngỗng gì thì tao nói suông chứ sao. Thiên hạ bao nhiêu người nói suông sao mày không thắc mắc, tao mới nói một tí mày đã kêu ca.
Hạnh: Nói lắm rác tai, được cái gì.
Hoà: Thế thì đến ngay trường mà nghe cô thầy mày nói, đi!
Hạnh:  Sao anh không đi, lại xui em?
Hoà: Chuyện! Nhiệm vụ của mày là học. Học! Học nữa! Học mãi! Học đến chết!
Hạnh : Thế nhiệm vụ của anh là gì? Bộ anh không phải học chắc?
Hoà: Đúng thế. Nhiệm vụ của tao là hư hỏng. (Hạnh bật cười) Mày cười cái gì? Nhà mình phân công rất rõ ràng, người nào có nhiệm vụ người đó. Mẹ có nhiệm vụ chung thuỷ, bố có nhiệm vụ hủ hoá. Đấy, rất rõ ràng.
Hạnh( khó chịu): Hình như ngày nào anh không nói xấu bố mẹ là ngày đó anh ăn không ngon, ngủ không yên.
Hoà: Không phải nói xấu, mày ngu bỏ mẹ.Tụi mình là con cái, phải có trách nhiệm giúp đỡ bố mẹ để bố mẹ dạy dỗ tụi mình cho đúng đường lối, nghe không?
Hạnh (Vùng dậy) : Thôi, không nói chuyện với anh nữa! (Bỏ chạy lên cầu thang, lên gác)
Hoà (cười): Hà hà... hoá ra đứa nào cũng sợ giáo dục.
         Có chuông điện thoại. Duyên vội vã ra cầm máy.
Duyên: Thưa cậu, có người gặp cậu.
Hoà (Cầm máy): A lô! Thế à?.... Tốt. Rồi. Xong khi nào thanh toán khi đó, đảm bảo không thiếu một cắc.
         Duyên tha thẩn quanh đấy, cố ý nghe Hoà nói chuyện. Vẻ mặt Duyên thoáng một chút lo lắng.
         Quang xách cặp đi vào, dáng mệ mỏi. Thấy Quang, Duyên vội đi nhanh vào.  Quang ngồi xuống ghế mây, im lặng nghe Hoà nói chuyện điện thoại.
Hoà: Tao nói một là một, hai là hai. Được, tao lấy mạng tao ra đảm bảo, yên tâm đi!
         Hoà bỏ lên cầu thang.
Quang: Hoà! Đứng lại bố bảo.
         Hoà đi xuống.
Hoà: Bố đã về? Cầu cống sập thế nào hả bố?
         Duyên bưng ra cho Quang cốc nước, rồi khép nép lui vào.
Quang: Bố đã làm gì mày mà mày thù bố đến thế?
Hoà: Bố nói gì con không hiểu?
Quang lần lượt lấy trong cặp ra bốn cái máy di động.
Quang: Con thừa biết đây không phải là đồ chơi của bố, nó là công việc, là quan hệ, là cơ nghiệp của cả cái nhà này.
Hoà: Nhưng nó còn nguyên đấy, đã mất cái nào đâu?
         Quang nhìn xoáy vào mắt Hoà.
Quang: Bốn cái sim trong máy con cất ở đâu?
Hoà: Con biết sim card là gì đâu ạ. Đến tiến sĩ cũng còn chẳng biết sim card  méo hay tròn nữa là cái thứ bốn năm lớp mười như con.
Quang: Đem ngay ra cho bố. Lúc này đây bố rất cần. Sáng nay cầu sập, bố hoàn toàn không hay biết gì. Về đến cơ quan mới hay tin thì không cách nào liên lạc được.
Hoà: Đằng nào cũng sập rồi, bố có chỉ đạo đằng giời thì cầu sập vẫn cứ sập. Chỉ có một cách...
Quang: Cách gì?
Hoà: Họp. Họp bố ạ. Rút kinh nghiệm thật sâu sắc vào, thế là xong. Khoẻ re! Gì chứ rút kinh nghiệm sâu sắc, bố giỏi như thần!
Quang: Thôi, đem sim trả bố. Bố xin con đấy. Đây là lúc nước sôi lửa bỏng, mày làm thế này là giết bố không dao đấy con ơi!
Hoà( Cười nhạt): Hoá ra sập cầu là chuyện vặt, mất mấy cái sim mới là chuyện lớn lao.
Quang: Đừng cù nhầy! Có lấy không, nói mau!
Hoà: Con không lấy là con không lấy. Đời con chưa hề lấy cắp của ai cái gì. Con là thằng mất dạy, có ai dạy con ăn cắp bao giờ đâu mà con biết. ( Sực nhớ) A có một cái sim máy bố tự dưng lọt vào máy mẹ!
Quang: Bố biết rồi. Đó là cái sim không quan trọng, ba cái khác cực kì quan trọng.(Năn nỉ) Thôi, trả bố đi con. Rồi bố tặng mày một cái máy cực xịn.
Hoà: Thôi, nghiêm túc nhé!
Quang( Mừng rỡ): Ừ, nghiêm túc.
Hoà: Không đùa nữa nhé!
Quang: Tuyệt đối không đùa. Bố mà đùa, bố làm con mày!
Hoà: Thế con hỏi bố: Vì sao bố cần những cái sim đó?
Quang: Khổ quá, bố đã nói rồi. Nó là công việc, là quan hệ, là cơ nghiệp của cả nhà ta.
Hoà: Chung chung quá. Công nhận bố nói chung chung cực giỏi. Nhưng con muốn biết chính xác vì sao bố lại hoảng hốt khi mất sim? Bố sợ cái gì chứ? Nếu bố muốn khôi phục các số máy đã lưu, chỉ cần một ngày là bố có tất cả. Nếu bố không muốn người ta sử dụng sim của bố thì thì chỉ cần một cú máy lên tổng đài là xong. Thế thì bố sợ cái gì? ( Ngừng dài, vẻ như suy nghĩ. Bất ngờ nhìn thẳng vào mắt Quang, nói nhỏ) Bố muốn thủ tiêu ba cái sim quan trọng kia nhưng kẻ khác đã nhanh tay hơn, có phải không?
Quang ( Ngây người ra một lúc): Tóm lại mày muốn gì?
Hoà: Con lại muốn biết bố muốn gì? Bố muốn chạy tội một lần nữa ư? Khó lắm. Bà Vân đã về, lần này bà ta sẽ không buông tha cho bố nữa đâu.
         Dứt lời, quay ngoắt đi lên gác. Quang chạy theo cầm cổ Hoà lôi trở lại.
Quang : Nghe đây... Mày đang hợp tác với con Vân phải không?
Hoà ( Bực mình nhưng bình tĩnh): Bố, con không muốn nghe những câu hỏi như vậy.
Hoà bỏ đi. Quang kéo lại.
Quang: Mày định hại cả bố mày à? Tao đẻ ra mày mà mày đang tâm làm thế hả con?
Hoà: (giật tay Quang): Bố buông ra đi! ( Bỏ đi)
Quang( Lại cầm cổ áo Hoà kéo lại): Mày có phải là con tao nữa không?
         Hoà im lặng không nói.
Quang: Nói đi, nói nhanh lên! Mày có còn là con tao nữa không?
Hoà: Rất tiếc là không.
Quang ( Buông cổ áo Hoà, sững sờ): Cái gì... mà mày vừa nói cái gì?
Hoà ( Bình tĩnh nhưng kiên quyết): Thật tình... con không phải là con của bố.
Quang cười dài, chua chát. Lát sau mới ngẩng lên.
Quang: Nói cái gì cũng phải có căn cứ con ạ. Phỉ báng cả bố mẹ, trời phật không tha mày đâu!
Hoà: Con nói gì cũng có căn cứ, mặc dù con đích thị là thằng bố láo.
Quang( Như hụt hơi): Căn cứ ở đâu?..Căn cứ thế nào?
Hoà: Căn cứ vào trình độ sử dụng máy di động rất kém của mẹ. Tất cả tin nhắn gửi đến đều không được xoá đi. Từ “ Anh yêu em” đến” Con chúng ta có khoẻ không?” cả thảy hai trăm tin nhắn. Công nhận máy của mẹ cực xịn.
         Nghẹn đắng, không nói thêm một lời nào. Quang gục xuống tay vượn cầu thang, rất lâu sau mới ngẩng lên.
Quang (Nhỏ, cay đắng): Thế mày con ai, nói tao nghe?( Gầm lên) Con ai!?
Hoà (Nhả từng từ): Con là con của thủ trưởng của bố!
         Quang chồm tới, túm lấy cổ áo Hoà, hét đến lạc giọng.
Quang: Láo!
Hoà (Bình tĩnh, chậm rãi): Bố buông ra, không con kỉ luật bố bỏ mẹ!
         Quang tử từ tuột tay ngồi bệt giữa sàn nhà, mặt đực như ngỗng ỉa.




CẢNH V



         Quang ngồi trong phòng làm việc, ở ngay cửa sổ tròn. Ông uống rượu liên tục, chai rượu Tây đã vơi hơn một nửa.
         Hiên ngồi ở ghế sofa, gục xuống, tuồng như không còn gượng lên được nữa.
         Duyên bưng ra một cốc nước cam, chìa trước mặt Hiên rất lâu, vẫn không thấy Hiên ngẩng lên.


Duyên: Thưa bà...
Hiên: Để đấy.
         Duyên đặt cốc nước cam lên bàn rồi lặng lẽ rút lui.
         Quang tu một hơi hết sạch cốc, lại cầm chai rượu lên rót, ông chừng như đã say.
Quang: Hèn gì... mới bảy tháng đã sinh con.... Con so thiếu tháng có lý quá...thiếu tháng mà ba cân hai! (Cười gằn) Sao mình ngu thế không biết...(Cười ngắn, giọng bắt đầu lè nhè) Đời thủa nhà ai cứ ba năm hai cấp, ba năm hai cấp, lên chức vù vù mà không hề mất một cái phong bì nào. Thậm vô lý thế mà mình không nghĩ ra, cứ đinh ninh vì mình tài. Tài... Tài cái con...( Đập bàn, gục mặt xuống bàn, lát sau ngẩng lên) Làm giám sát, thông đồng với chủ thầu rút ruột công trình bị bắt quả tang. Bắt tháng trước tháng sau điều lên Tổng công ty nhậm chức phó phòng, rồi trưởng phòng, rồi phó giám đốc công ty, rồi giám đốc công ty, tuyệt không mất một xu...(Đọc thơ như khóc, như rên) Muốn sang thì bắc cầu kiều, muốn chồng lên chức thì yêu... thủ trưởng.( Cười ngắn) Chân lý mọi thời đại!
Hiên: Thôi, anh. Có ai khảo đâu mà xưng.
         Quang gượng đứng đậy, loạng quạng đi ra, đến chỗ Hiên.
Quang (Loạng quạng, lè nhè): Không ai khảo thì tôi khảo, tôi khảo tôi đấy. Làm gì nào? Tôi là cái thá gì... chẳng qua là cái thằng khéo đổ vỏ chứ là cái thá gì đâu.Tôi khéo đổ vỏ, người ta khéo thưởng công (Cúi sát xuống Hiên) Có phải không thủ trưởng vợ kính mến?
Quang đổ nhào vào bụng Hiên. Hiên ôm lấy Quang.
Hiên( Nghèn nghẹn): Anh đừng nhắc đến chuyện đó nữa. Cái gì đã mất làm sao lấy lại được, đào bới chẳng được gì, có khi lại mất thêm...
Quang chợt ngẩng đầu lên.
Quang( lè nhè):Ý cô muốn nói... tức là... Khép lại quá khứ, hướng tới tương lai à? ( Cười nhạt) Thật không?.... Hay là khép lại dối trá này mở ra dối trá khác...?
Hiên: Thật tình em đâu muốn lừa dối anh, chẳng quá vì hoàn cảnh trớ trêu...Từ ngày lấy anh, em một lòng một dạ theo anh, đâu có mơ màng đến người ta nữa.
Quang: Nếu thằng Hoà không nói ra, tất nhiên cô sống để bụng, chết mang đi...
Hiên: Nói ra có giải quyết được việc gì đâu.
Quang: Im lặng hả?  Im lặng để cô được tiếng tiết hạnh còn tôi mang tiếng ngu lâu. ( Cười ngắn) Khôn thế!
Hiên: Thôi, em xin anh. ( Vuốt nhẹ lưng Quang)
Quang: ( Hất tay Hiên) Đừng vuốt! Còn ra cái gì nữa đâu mà vuốt!( Vùng dậy) Thích vuốt thì đi gặp người ta mà vuốt. Đi đi!
Hiên ( Quì xuống, cầm tay Quang): Em xin anh... Anh càng nói em càng đau lòng.
Quang: Đau cho được cô còn khuya. Hai chục năm qua cô chơi trò hai mang, nhân ngãi với người này, chồng vợ với người kia. Đằng nào cô cũng được, được tất, có mất cái gì đâu mà đau.
Hiên: Không. Em chỉ có một lần, một lần thôi, không có lần thứ hai, dù không ít lần người ta dụ dỗ. Đấy anh xem, hai trăm tin nhắn là của người ta, em có trả lời một tin nhắn nào đâu.
Quang: Cô có biết nhắn tin đâu mà trả lời. ( Ngừng ngắn) Để tôi gọi cho cô gặp, nhắn nhót làm gì cho mất thời giờ.
         Giật máy di động trong túi Hiên.
Hiên ( Hoảng hốt): Anh Quang! Đừng đừng, đừng làm thế.
         Quang tìm số rồi ấn nút chuông.
Hiên: Anh Quang! Mình còn nhờ cậy người ta, đừng làm thế anh. ( Ôm lấy chân Quang vừa lúc Quang đang đà chạy, ông  ngã sấp, tai vẫn không rời máy.)
Hiên: Anh Quang! (Chồm lên lưng Quang)
Quang( Nói to, như báo cáo trong quân đội): Dạ, báo cáo thủ trưởng, bà xã nhà em nhớ thủ trưởng!
         Hiên giật lấy máy, ngồi gục mặt vào đầu gối. Rất lâu sau Hiên ngước lên, nước mắt dầm dề.
Hiên: Anh cả giận mất khôn. Làm thế là tự mình cắt cầu với người ta. Từ nay còn lâu mới nhờ cậy được. Anh không biết chúng ta đang gặp chuyện gì hay sao?( Nói to, giọng rít lại) Con mụ Vân nó đang đứng ngoài ngõ kia kìa!
         Vùng chạy ra khỏi nhà.
Quang (Từ từ ngồi dậy):  Cắt cầu à? Cắt cầu hay qua cầu? Cầu nhân ngãi đang bắc đấy, đi đi!
 Nằm ngã vật ra, bất động
                           Ánh sáng mờ dần rồi tắt hẳn
Trong bóng tối. Quang ngồi dậy, đờ đẫn. Chợt có một tiếng động. Quang quay lại. Bóng một người đàn bà đang men theo tường. Quang lom khom lần theo bóng đen. Bóng đen lần lên gác. Quang rón rén lần theo. Chợt Quang vấp phải một người. Ông kêu lên. Đèn bật sáng, trước mặt Quang là Hoà.
        
        
Hoà: Bố!
Quang: Này, mày vừa thấy ai lên gác không?
Hoà: Có ai đâu?
Quang: Không. Có mà. Tao vừa trông thấy...
Hoà: Bố ơi, bố thần hồn nát thần tính nên thế thôi.
Quang: Thế mày làm gì ở đây? (Cười ngượng) Xin lỗi, nãy giờ quên, bây giờ tôi phải gọi anh bằng gì nhỉ? Bằng đồng chí cho chắc ăn nhé!
Hoà: Bố ơi, dù thế nào con vẫn coi bố như bố đẻ của con. Tại bố cứ hỏi đi hỏi lại: “ Ai đẻ ra mày?” điên lên con mới nói thế...
Quang( Vẻ như nịnh): Bố xin lỗi. Tại thiên hạ dạy con đều hỏi con mình thế, bố chỉ nói leo, biết gì đâu. Bây giờ mới biết: đàn ông hỏi thế là ngu, con nhẩy!
Hoà: Hoan hô bố.Bố đổi mới nhanh thế. Tu xong một chai là đổi mới liền.
Quang: Nói thật bố đang bí. Có bí bố mới đổi mới, nếu không... còn lâu! ( Như sực nhớ ra điều gì) Này, tức là... có nghĩa là... mày vẫn coi bố là bố chứ gì?
Hoà: Vâng.
Quang: Vinh dự quá... cảm ơn con. Bố muốn hỏi thật con một việc...
Hoà: Con có lấy ba cái sim của bố hay không?
Quang: Đúng đúng! (Vỗ vai Hoà) Thằng này đoán như thần.( Thân mật) Thôi, nếu mày có đùa bố thì trả bố.
Hoà: Con dốt nát, hư hỏng nhưng biết cái gì thì đùa cợt được, cái gì thì không.
Quang( Tái mặt): Mày không lấy thật a?
Hoà: Không, bố.
Quang: Thật hả con?
Hoà: Đã bảo chuyện quan trọng, con không đùa.
Quang ( Nói trong cơn quay cuồng, chú ý nói nhỏ, không hét lên): Thôi chết rồi! Ai? Kẻ nào? Đứa nào cao tay đến thế? Nó như ở trong ruột tôi mà ra. Chẳng nhẽ con mụ Vân đã đột nhập vào đây? Không. Nó không thể biết tôi có bốn máy, càng không thể biết ba máy kia tôi lưu những số máy nào? (Bíu lấy tay Hoà) Hay là mẹ mày, đúng không con? Chẳng nhẽ mẹ đang tâm hại tao, hả?
Hoà: Không đâu bố, mẹ con vẫn còn yêu bố...
Quang(Cười ngắn): Yêu tao? Mẹ mày vừa đẻ ra mày vừa yêu tao. Diệu kì! Hoá ra mẹ mày có hai khúc, một khúc đẻ ra mày, một khúc yêu tao.
Hoà: Thôi đi bố. Bố đừng ca mãi bài ca mọc sừng nữa. Bây giờ không phải lúc bố ca thán. Bố đang bị người ta lật lại hồ sơ, đấy mới chuyện quan trọng.
Quang: Bố không sợ. Nếu lấy lại ba cái sim, bố có thể chứng minh bố không hề có các số máy đó, bố cũng chẳng hề nhắn tin, gọi máy cho bất kì một ông tội phạm nào. Tóm lại bố vô can! Người ta có thấy tên bố trong máy bọn kia thì cũng vô tư đi. Thế gian chán vạn người tên Quang.
Hoà: Thế còn bà Vân thì sao?
Quang: Bố bịt mõm nó ba mươi giây! Vô tư đi.
Hoà: Dễ thế tại sao mười năm trước bố không bịt mõm bà ta đi?
Quang: Chưa kịp ra tay nó đã cao chạy xa bay. Con chó! Bố có động đến sợi lông chân nó đâu mà nó thù bố đến thế?
Hoà: Vì Nhà nước hỏi đến hai trăm tỉ dự án cầu ma, bố đã đẩy mười một đồng chí của bố ra hứng đạn.  Bà Vân không chịu làm ngơ, cả gan đứng ra đấu tranh cho những người vô tội. Tốt quá chứ bố!
Quang ( Nói leo): Tốt quá!( Sực nhớ ra, vả nhẹ mồm mình) Nói leo quen mồm! ( Với Hoà) Không, nó hại bố mày mà tốt hả?
Hoà: Vâng. Tốt nhưng tốt cho cái chung chung, trong khi lại hại cái cụ thể là bố của con đây. Như thế là không tốt, con không nhất trí.
Quang:( Vui vẻ bắt tay Hoà rất chặt) Bố hoàn toàn tán thành quan điểm của con! (Ngừng) Bố con ta thống nhất quan điểm rồi nhé, bây giờ phải cụ thể hoá bằng hành động thiết thực.
Hoà: Con đưa cho bố ba cái sim?
Quang: Bố trả cho mày mười triệu!
Hoà: That’s ok!
Quang: Thank you very much!
         Cả hai cùng bắt tay và cười.
Hoà: Bố giỏi tiếng Anh quá nhỉ!
Quang: Mày thêm một câu nữa là bố tịt.
Hoà: Bố yên tâm đi,  con tịt ngỏm ngay khi vừa nói xong.
         Cả hai ôm nhau cười.
         Hoà đứng vỗ tay ba tiếng. Bốn đầu gấu đầu trọc, đeo kính đen từ hai hướng lừng lững bước vào.
         Quang trông thấy, lùi dần, run cầm cập.
Quang: Ai thế?
         Bốn gã đầu gấu lừ lừ bốn góc khép dần, vây lấy Quang.
Quang: Hoà? Thế này là thế nào?
         Hoà đứng khoanh tay không nói, bốn đầu gấu dần khép lại.
Quang: Mày định bán đứng bố cho con Vân sao? Hoà! Mày đang tâm hại bố sao?( Vừa nói vừa lùi dần, trong khi vòng vây của bốn gã đầu gấu dần khép lại) Hai trăm tỉ có phải bố ăn một mình đâu, bố chia hết rồi. Có giết bố cũng chẳng có đâu con. Đấy, ba biệt thự đều đứng tên con, tên  con Hạnh, tên mẹ con, hoàn toàn không có tên của bố. Tha cho bố đi, còn hai biệt thự nữa, bố cho con đứng tên cả. Bố trọng tình nghĩa hơn vàng bạc, không, vàng bạc bây giờ mất giá, bố trọng tình nghĩa hơn cả đô la, bố thề!
         Bốn đầu gấu ập nhanh đến và đột ngột dừng lại. Quang hét lên , ngã ngửa. Hoà cười to. Chạy đến đỡ Quang dậy.
Hoà: Con đùa bố tí thôi. Bạn bè con đấy, toàn bạn học bốn năm một lớp mười cả đấy.
Quang (Cười ngượng): À thế à? ( Vui vẻ bắt tay từng người) Chào các cháu. Bốn năm một lớp mười, các cháu kiên trì học tập nhẩy! Tốt lắm, cứ thế phấn đấu nha!
Hoà: Bố, bố chi ngay cho con mười triệu.
Quang: Mười triệu nào?
Hoà: Mười triệu that’s ok.
Quang: A, bố hiểu rồi. Có ngay Thank you very much! (Chạy đi lấy cặp) Để bố xem trong cặp có đủ không đã. Tuần này ít về cơ sở quá.
 Quang mở cặp lần lượt lôi ra hết phong bì này đến phong bì khác. Hoà moi một phong bì để hở.
Quang: Bóc mấy cái dán mép, đồ phong bì để hở ăn thua gì.
         Hoà bóc phong bì moi tiền, ném phong bì vương vãi. Quang lật đật đi nhặt hết vỏ phong bì rơi vãi .
Quang: Làm gì cũng phải biết chùi mép chứ con.
Hoà: Đủ rồi bố.
         Hoà đưa tiền cho một tên đầu gấu. Tên đầu gấu đưa cho Hoà một gói nhỏ.
Hoà ( Đưa gói nhỏ cho Quang): Bố!
         Quang mở gói nhỏ ra, mắt sáng lên.
Quang: Đây rồi! Đủ cả ba, một cái nơi mẹ mày là bốn.(Ôm chầm lấy Hoà reo lên) Thiên tài!Thần cứu mạng của bố đây rồi! Mai mốt qua vụ này, bố đúc tượng vàng thờ mày như thờ thánh.
         Bốn tên đầu gấu dần lùi ra. Quang nhìn theo họ cho đến khi khuất hẳn.
Quang ( Tấm tắc): Hay! Đại học đường phố bằng bố đại học chính quy. Việc này giao cho cán bộ của bố, chúng nó họp tối ngày.
Hoà: Bố quá khen. Con làm sao giỏi băng bố được.
Quang: Bậy nào. Mày bốn năm lớp mười chứ bố mới có hai tháng lớp mười chứ bao nhiêu. (Cầm cái bọc Sim, một mình khá hả hê) Thôi, xong rồi. Từ nay ông không dính dáng gì chúng mày nữa nhé, Quang này chỉ có một máy, đứa nào vu khống ông có ba máy bí mật, ông đập cho vỡ mặt.(Vung tay ném) Vĩnh...
Hoà: Đừng!
Quang: Sao?
Hoà: Bố đã biết mấy cái sim này lọt vào tay ai chưa?
Quang: Thế không phải lọt vào tay chúng mày à?
Hoà: Không. Con chỉ có nhiệm vụ đưa về cho bố.
Quang: Thế...  lọt vào tay ai?
Hoà: Quả này thì con chịu.
Quang: Mày biết. Đừng vờ vịt nữa con, sốt ruột lắm. Mười triệu nữa, that’s ok?
Hoà: Con lạy bố, có mỗi câu tiếng Anh của con, bố nói mất rồi, con biết nói làm sao!
Quang: Một trăm triệu, bố chi ngay!
         Hoà vẫn đứng im.
Quang: Thế bao nhiêu thì mày ra giá đi. Mày that’s ok đi để tao thank you very much!
Hoà: Bố xem ai đang về đó kìa...
         Hiên đi vào, mệt mỏi, rũ rượi. Hoà chạy đến đỡ lấy chị.
Hoà: Mẹ!
         Hiên lững thửng đi đến Quang.
Hiên: Đừng làm gì nữa, không kịp nữa đâu.
Quang: Sao?
Hiên: Anh ơi...( Nấc lên)  Hỏng hết rồi!
         Hiên rơi vào ngực Quang.
         Quang đứng trơ ra, ngẩn ngơ như kẻ mất hồn.







                                             CẢNH VI



         Hạnh ngồi trên ghế mây, xắc để trước bụng, mặt mày rũ rượi. Duyên đứng sau lưng Hạnh, vẻ khúm núm.


Duyên: Thưa cô đến giờ đi học, mời cô ra xe.
         Hạnh cúi gầm mặt.
Duyên: Thưa cô đến giờ đi học, mời cô ra xe.
         Hạnh xoay người đi, mặt vẫn cúi gầm.
Duyên: Thưa cô đến giờ đi học, mời cô ra xe.
Hạnh ( Bất ngờ quay lại, quát to): Thôi đi! Tôi biết bà là ai rồi, đừng có giả vờ!
         Duyên sợ hãi lùi ngay vào trong.
         Hiên từ gác đi xuống cầu thang, đến sau lưng Hạnh.
Hiên: Đi học đi con.
Hạnh: Con không muốn đi.
Hiên: Sao?... Sao con?
Hạnh: Con sợ học về không còn gặp bố nữa.
Hiên: Không đâu con. Không ai bắt bố được đâu.
Hạnh: Mẹ ơi, mẹ nói thật con đi. Tội của bố thế nào? Tại sao không bán hết đi, trả lại tiền cho người ta?
         Hiên đứng yên, Hạnh chụp lấy tay Hiên.
Hạnh: Bán tất tần tật có đủ hai trăm tỉ không mẹ? Có đủ không? Mẹ?! Mẹ nói đi!
Hiên: Đủ con ạ.
Hạnh (Đứng dậy vui vẻ): Thế thì bán đi mẹ, bán quách đi cho xong rồi về quê. Khổ mấy con cũng chịu được. Con cuốc đất được, đi cấy được, bắt ốc mò cua... làm gì cũng được, thật đấy!
Hiên ôm kéo Hạnh vào lòng.
Hiên: Con ơi, có cái mất đi, không lấy tiền mà bù lại được.
Hạnh: Thế thì làm thế nào? Chẳng nhẽ để mặc bố một mình vào tù hả mẹ?...Mẹ! Mẹ không thương bố sao? Không yêu bố sao?
         Hiên không nói, đứng ngây người.
Hạnh: Thôi, con biết mẹ rồi, mẹ không yêu bố!
Hiên: Sao con nói thế?
Hạnh: Con biết! (Nhìn thẳng vào mắt Hiên) Mẹ, mẹ dạy con lớn lên phải biết yêu thương, chung thuỷ với một người cơ mà!
Hiên: Điều đó không đúng sao con?
Hạnh: Thế... thế... thực ra con là con của ai? Có phải là con của bố không? Có phải không? Mẹ!
Hoà xuất hiện đầu cầu thang.
Hoà: Thôi đi! Nhà đang rối việc, thắc mắc lăng nhăng.( Đi xuống gần Hạnh) Con ai thì mày cũng là người chứ có trâu bò lợn gà gì đâu mà sợ!
Hạnh: Anh biết anh con ai, tại sao em không được biết?
Hoà: Chuyện. Bố tao oai bỏ mẹ, ngu gì không biết. Bố mày sắp rũ tù, biết chỉ thêm đâu khổ, biết để làm gì!
Hiên: Hoà, im đi! Hay ho gì mà toang toác cái mồm!
Hoà: Ai bảo nó dám nói mẹ không chung thuỷ. ( Với Hạnh) Mẹ mà không chung thuỷ à? Mẹ không chung thuỷ thì tao với mày là oẳn tà roằn từ tám hoánh! Được thế này là phúc, thắc mắc làm cái gì...
Hiên: Thế anh con ai?
Hoà: Tao con của bố tao. Mày con của “chúng ta”. Nói cho mà biết, cái gì của chúng ta đều vứt hết em ơi!
Hiên: Hoà! Mày dám chọc vào nỗi đau của mẹ sao con?
Hoà (Thở ra): Rắc rối! Xưa là nỗi sung sướng, bây giờ là nỗi đau khổ, chẳng biết đằng nào mà lần.
Hạnh (Ra ngồi ghế mây): Chẳng hiểu ra làm sao cả. Đang yên lành bỗng rối lên tất cả. Nhà cửa, tiền bạc, của cải hoá ra không phải do bố mình làm ra...
Hoà: Và mình hoá ra cũng không phải do bố mình làm ra nốt.
Hạnh( Vùng dậy, mếu máo) : Nói dối hết! Con cái phải nói thật còn bố mẹ thì được quyền nói dối!( Chực bỏ đi)
Hiên: Hạnh! ( Chạy đến giữ lấy Hạnh) Con là con của bố, không con của ai hết, đừng nghe anh con nói xằng.
Hạnh: Con không tin! Bây giờ con không tin ai hết, không tin cái gì hết!
         Hạnh giật khỏi tay Hiên vùng chạy.
Hoà chạy đến chắn ngang lối Hạnh .
Hoà: Thôi, đừng dỗi nữa, chúng mình đều là con em nhân dân tất tần tật, Thoả mãn chưa nào?
Hạnh ( Đẩy Hoà) : Tránh ra!
                  Hạnh bỏ chạy.
Hiên: Hạnh! (Với Hoà) Mày sướng lắm đấy, nhà này nát hết rồi, chỉ mình mày là sung sướng thôi! Người ta thẩm vấn bố mày từ sáng đến giờ vẫn chưa xong, còn mày ngồi đấy mà đùa cợt. Đồ vô lương!
Hoà: Con đã đi làm đâu mà có lương. Mẹ cứ hay giận cá chém thớt. Mẹ tưởng bố vào tù, của cải bị thu hồi thì con vô can a? Cả nhà ra đê ở còn con thì không chắc? Mẹ tưởng con đinh ninh ông bố đẻ của con sẽ vồ lấy con, đem con về, ban cho con ô tô nhà lầu a? Còn lâu! Ông ta chỉ tồn tại trong tin nhắn của mẹ thôi, chỉ có mẹ là tin khổ tin sở ông ta, còn con thì không bao giờ. Vô lương là cái gì mà mẹ mắng con? (Hát nho nhỏ) Vô lương là chùm khế ngọt, cho ông trèo hái mỗi ngày. Vô lương là đường đi nhặt, khi về vàng chất đầy khay...
         Quang chạy ào vào.
Hiên: Thế nào rồi anh?
         Quang không nói, chạy ào vào phòng làm việc, ra sức lôi toàn bộ các cặp giấy tờ. Hiên và Hoà đứng nhìn, lo lắng. Quang tìm bới điên cuồng. Rất nhiều cặp tài liệu bay ra ngoài phòng.
Hiên: Anh tìm cái gì?
Quang: Cái cặp đen. Cái cặp đen của tôi đâu?
Hiên: Em không biết ( Với Hoà) Hoà! Mày có thấy không?
Hoà: Con chưa một lần vào phòng làm việc của bố.
Quang: Lên gác! Lên gác tìm cho tôi. Cần phải thủ tiêu nó ngay, công an sắp đến rồi!
         Quang, Hiên Hoà hối hả chạy lên cầu thang.
         Duyên từ trong nhà đi ra. Bà cầm máy bấm số. Bà chờ đợi. Bỗng có tiếng bước chân trên cầu thang đi xuống, bà vội vàng đặt máy, bỏ đi.
         Hoà xuất hiện.
Hoà: Đứng lại!
         Bà Duyên dừng lại, bối rối và sợ hãi.
         Hoà chậm rải đi xuống.
Hoà: Bà gọi điện cho ai?
Duyên: Dạ... người bà quen.
Hoà: Mẹ con bà ở quê ra, không có một người quen nào hết. Từ ngày con gái bà mất, bà không có nơi nương tựa. Bố mẹ tôi đem bà về nuôi là vì lẽ đó. Đột nhiên hôm nay bà bảo có người quen. Người đó là ai, tên gì?
Duyên: Dạ chỉ là một người trong câu lạc bộ dưỡng sinh.
Hoà: Bà ta tên Vân phải không?
Duyên: Dạ thưa cậu...tui không quen ai tên Vân.
Hoà: Cách đây ba ngày thì không nhưng bây giờ thì có. Bà đừng hòng qua mặt được tôi. Bà đang liên kết với bà Vân làm hại cho nhà này.
Duyên: Mô có! Cậu nói rứa oan cho tui quá!
Hoà: Đừng có ngô ngô ngọng ngọng! Ba cái sim của bố tôi, chính bà lấy cắp chứ không ai hết!
Duyên: Dạ mô có!Tui có biết sim siếc là cái chi.
Hoà: Bà không biết thì có người dạy bà. Bà Vân là người dạy cho bà cách thức lấy cắp sim của bố tôi.
Duyên: Dạ mô có...Oan cho tui quá cậu ơi!
Hoà: Im đi. Để tôi nói cho nghe. Ba cái máy riêng bố tôi cất trong phòng làm việc thì bà lấy cắp dễ dàng. Máy thứ tư bố tôi đem vào phòng ngủ đặt trong ngăn kéo tủ nhỏ cùng với máy mẹ tôi, bà cũng lẻn vào lấy cắp. Trong khi vội vàng, không biết máy của ai, bà lấy luôn cả hai máy ra khỏi phòng. Bà tháo cả hai sim, khi biết chắc máy của mẹ tôi là máy nào, bà liền đặt trả lại sim, chẳng ngờ để nhầm sim một máy bố tôi vào đấy. Chính xác chưa?
Duyên: Mô có. Cậu nói tui nỏ biết mô tê chi, răng tui làm được rứa.
Hoà( Túm áo ngực Duyên): Đừng già mồm! Bà biết vì sao tôi lấy lại được ba cái sim kia không? Bà Vân sau khi đã lấy hết thông tin của ba cái sim, tiếc của giời đã bán lại cho bạn bè tôi đấy.
Duyên bất ngờ giật cổ áo khỏi tay Hoà, bỏ chạy. Hoà túm cổ áo sau của bà kéo lại.
Hoà: Trước sau gì bà cũng bị tóng khứ khỏi nhà này, việc gì phải chạy.( Kéo giật Duyên lại, dí mặt sát mặt bà) Cái cặp đen đâu?
Duyên: Tui không biết.
Hoà: Đem ra đây mau, đừng có loanh quanh.
Duyên hất mặt đi, không nói. Hoà rút dao dắt trong bụng ra dí sát cổ Duyên.
Hoà: Có đưa ra không.
         Duyên bất ngờ đẩy Hoà ngả ngửa.
Duyên: Không!
         Hoà hét lên, chồm dậy lao đến bóp cổ bà Duyên đè nghiến xuống.
         Hiên xuất hiện đầu cầu thang.
Hiên: Hoà! Buông ra!
         Hoà buông Duyên.
Hoà: Mẹ thấy chưa? Làm từ thiện cho lắm vào! Nuôi cò cò mổ mắt.
Hiên( Đến gần Duyên): Vợ chồng tôi đã làm gì với chị mà chị đang tâm làm vậy?
Duyên: Chị biết rồi khỏi phải hỏi tui.
Hiên: Con gái chị chết vì tai nạn giao thông, một mình chị bơ vơ không nơi nương tựa, chúng tôi đưa chị về đây.Tiếng là giúp việc nhưng nhà tôi có việc gì nặng nhọc cho cam. Chẳng nhẽ quét nhà, rửa bát là đày đoạ chị sao? Chị là cái giống gì mà ác đến vậy? Làm hại nhà này thì chị được gì? Tiền à? Chị cần tiền sao không nói với tôi? Chị cần bao nhiêu? Bao nhiêu một cái cặp đen nói mau lên!
Duyên: Không. Chị lầm rồi. Tui không cần tiền. Tui già rồi, sắp chết rồi, chồng con lại không có, cần tiền để làm chi...
Hiên: Vậy chị cần gì, nói mau!
Duyên: Tui cần sự thật phải được phanh phui!
Hoà( Nhếch mép cười): Sự thật là cái gì mà ai cũng đòi phanh phui , đến Ô- xin cũng đòi phanh phui, thế mới chết!
Hiên( Với Duyên): Sự thật nào?
Duyên: Sự thật về cái chết của con gái tui...
Hiên: Chị biết lái xe nào đã đâm chết con chị rồi cơ mà, ô hay!
Duyên: Tui cũng tưởng rứa thiệt, mười năm nay tui cũng tưởng rứa thiệt. Chừ tui mới biết không phải. Con gái tui chết oan. ( Ngừng, nghèn nghẹn) Các người định thanh toán cô Vân vì cô Vân dám đấu tranh vạch trần bộ mặt thối tha của các người. Cô Vân may mắn thoát chết nhưng con gái tui thì không. (Nghẹn lại) Nếu nó không thấy tui, không chạy vượt lên cô Vân thì nó đã không chết. Con gái tui ngoan lắm. Cứ gặp tui khi mô là nó chạy a đến khi đó.( Ngừng ngắn) Nó thấy tui bên tê đường. “Mạ!” Nó kêu lên và chạy. Nó chạy được mấy bước chứ mấy trời hỡi trời ơi...( Gục xuống, nấc lên).
Hoà: Gay rồi. Đã tham ô lại mưu sát. Quả này trời cứu!
Duyên: Tui không ghét bỏ chi mẹ con chị cả. Nhưng việc đáng làm thì phải làm. Tui không làm thì người khác làm. Cứ nhắm mắt làm ngơ, chẳng những Nhà nước mất tiền mà mạng người khó giữ. Con tui chết rồi thì đến lượt con người khác.
Hiên ( Đờ đẫn): Hèn gì cô Vân bỗng dưng bỏ chạy ra nước ngoài... Thôi hết rồi ( Hét lên) Hết rồi!
         Quang xuất hiện ở đầu cầu thang, sau tiếng hét của Hiên liền chạy ào xuống, quì sụp trước mặt Duyên vái như tế sao.
Quang: Chị Duyên, lạy chị trăm ngàn mớ lạy. Tôi sai rồi, tôi biết tôi sai từ khi con gái chị chết. Vì thế tôi mới mời chị về nhà...( Ngừng) Chị Duyên chị cho tôi sống để tôi còn cơ hội sửa chữa sai lầm. Xin chị một lần này thôi, một lần thôi. Chị trả lại cho cái cặp, cái cặp, cái....
         Tiếng còi ô tô như còi cứu hoả rú lên dữ dội. Cả nhà hoảng hốt ngước lên, hương theo tiếng còi. Hoà chạy ra nhìn, được mấy bước thì quay lại.
Hoà: Bố! Không kịp nữa đâu!
         Quang chạy tới Quì xuống bíu lấy tay Hoà.
Quang: Hoà! Hoà ơi! Có cách gì cứu bố không? Còn cách gì không con?
Hoà:  Người ta đến đầu ngõ rồi, cứu sao được mà cứu bố ơi. Có cái gì thì tẩu tán hết đi, cất dấu hết đi. Mau lên!
Hiên: Thôi chết rồi, thế mà tôi nghĩ không ra. (Với Quang, Hoà.) Mau lên anh! Hoà, mày còn đứng đó hả!
                  Mọi người chạy tản ra, một người một ngã, kẻ lên gác, người ra ngoài, chỉ duy nhất bà Duyên ngồi lại.
                  Hạnh chạy ào vào, gặp Duyên, Hạnh sững lại.
Hạnh: Nhà cháu đâu cả rồi? Bác Duyên... nhà cháu đâu cả rồi?
Duyên vẫn đứng yên không nói.
Hạnh: (Chạy ào tới Duyên) Người ta bắt bố cháu rồi phải không? Đúng không bác? Đúng không?
         Duyên vẫn không nói. Hạnh cuống cuồng chạy tới chạy lui.
Hạnh: ( Vào phòng làm việc của Quang) Bố ơi!( Ra phía sau): Bố! Bố ơi!
Hạnh lật đật chạy lên cầu thang thì gặp Hoà đi xuống.
Hạnh (Chụp lấy tay Hoà): Bố đâu anh?
Hoà: Mày làm gì mà mặt xanh như đít nhái thế. Xuống đi! Bố mẹ đang thắp hương khấn ông bà ông vãi.
Hạnh: Để em lên với bố. ( Chực chạy lên)
Hoà( Kéo giật trở lại): Đã bảo xuống đi. Bố mẹ đang rối ruột, mày đừng làm rối lên nữa, xuống đi!
Hoà và Hạnh đi xuống.Hoà đứng trước mặt Duyên,thong thả rút thuốc châm lửa hút.
Hoà: Cho tôi phỏng vấn bà một câu, bà phải nói cho thật. Ngừng ngắn bà đang vui hay buồn?
Duyên: Tui nỏ sung sướng chi mô cậu.
Hoà: Đúng. Làm nhà người ta tan nát còn sung sướng thì chỉ có lang sói, đâu phải là người.
Duyên:Tui đã nói rồi, chẳng qua việc chẳng đặng đừng.
Hoà ( Đi lại quanh bà Duyên): Bà làm thế là phải. Trả thù cá nhân cũng phải mà đấu tranh cho công lý cũng đúng. Tôi là bà, nếu không chặt bố tôi ra làm ba khúc thì cũng xẻo cả hai hòn ném cho chó gặm. Xưa nay chẳng ai ngu lại đi tha tội cho kẻ giết người.
Hạnh (Hoảng lên, với Hoá): Sao? Anh vừa nói gì? Bố giết người a? Bố mà giết người a?
Hoà( Với Hạnh): Con nít ra ngoài chơi! Lằng nhà lằng nhằng...
Hạnh( Chạy lại phía bà Duyên): Bác ơi bố cháu giết ai?
Duyên: Con gái tui...
Hạnh ( Hạnh ngã ngồi, ngẩn ngơ): Bố cháu lại làm chuyện đó a... (Vùng dậy chồm tới bên Duyên) Không! Bố cháu không làm chuyện đó, không bao giờ!
Hoà kéo Hạnh ra
Hoà: Mày im đi để tao nói chuyện với bà ta, chỉ còn nửa tiếng nữa công an đến nhà mình rồi. Nếu bà ta không chịu tòi cái cặp đen ra thì cả nhà bốc cám hiểu không!
Hạnh: Cặp đen nào? ( Mếu máo) Sao mà lắm chuyện thế hả trời!
Hoà: Lắm chuyện lắm, không như sách vở của mày đâu, rặt mỗi tươi sáng, học đến chết cũng không hết. ( Với Duyên) Thế nào bà?
Duyên: Thôi cậu đừng nói nữa...
Hoà: Bà đã biết tôi nói gì đâu mà bảo đừng?
Duyên: Cậu đang dụ dỗ tui đưa cái cặp đen cho cậu. Đời mô tui đưa, cậu nói nhiều vô ích.
Hoà: Tóm lại bà muốn gì?
Duyên: Tui đã nói rồi.
Hoà: Bà muốn sự thật được phanh phui chứ gì? Thế bà tưởng phanh phui được chuyện nhà tôi, đẩy được bố tôi vào tù là cuộc đời tươi sáng chắc? Hoang đường!( Nói to) Cả một tỉ chuyện chưa được phanh phui kia kìa!
Duyên: Tui chỉ biết làm hết trách nhiệm của tui trong việc ni, một tỉ chuyện khác sẽ có một tỉ người khác, cậu khỏi lo đi.
Hoà:( Tiến sát đến Duyên): Bà đúng, bà rất đúng. Ngừng ngắn. Kẻ có tội phải đền tội, đúng quá! Nhưng đây là bố tôi, ông không đẻ ra tôi nhưng ông còn tử tế với tôi bằng năm bằng mười cái thằng đã đẻ ra tôi. Vì thế tôi phải liều chết để cứu ông. Bà vì con gái bà thì tôi vì bố tôi. Một đều đúng không?
Duyên: Cậu nói chi tui không hiểu.
Hoà ( Rút dao găm ở thắt lưng ra): Đây là cái để tui liều chết cứu bố tôi cho xong mẹ cái chữ hiếu. Nếu bà đưa cái cặp đen ra, tôi sẽ đút nó vào thắt lưng ngay lập tức. Ngoài ra bà có ngay một biệt thự vài trăm triệu đồng tiêu vặt.
Duyên: Cậu cất dao đi cậu. Cha cậu dụ dỗ, trấn áp, sát hại rứa đủ rồi. Đến đời cậu thì thôi đi. Thời buổi đổi thay rồi, làm rứa chỉ tổ thiệt thân, không được cái chi mô.
Hoà ( Bất ngờ giật cổ áo Duyên, vung dao lên): Có đưa không?
         Hạnh lao đến chụp lấy tay Hoà.
Hạnh: Đừng!
Hoà: Buông ra!
 Duyên lợi dụng hai anh em đôi co nhau, chạy vào. Hoà đuổi theo.
Hoà: Đứng lại!
Hạnh( Giang tay chặn Hoà lại)): Không!
Hoà: Tránh ra để tao làm việc, con ngu!
Hạnh: Cút đi!( Giáng cho Hoà một cái tát) Đồ lưu manh!
         Hoà sững lại, sờ má mình rồi cười dài.
Hoà: Mày khá... khá lắm em ạ. Tưởng bố mẹ nhúng mày trong bơ sữa thì mày không ra hồn người, hoá ra mày khá. Hôm nay mày biết đánh anh mày, ngày mai tất nhiên mày đánh được thiên hạ. Thế là mày biết làm chủ cuộc đời rồi, khỏi phải học hành, mệt.
Hanh: Không. Anh nhầm. Em biết cách làm chủ cuộc đời không cần phải  dối trá, không cần phải lừa đảo, không cần phải ăn cắp, không cần phải trấn lột, không cần súng không cần dao không cần gì hết!
Hoà: Chỉ cần trái tim chứ gì? ( Cười ngắn) Tao sợ mày chưa kịp phơi trái tim trong trắng của mày ra thì ngực mày đã nát bét.
Hạnh: Anh đi đi. Đi ngay đi, mang cái bộ mặt nhơn nhơn với mớ triết lý bệnh hoạn của anh ra với bọn đầu đường xó chợ, nhà này không cần những thứ đó. Sống cho nghiêm ngắn đàng hoàng ra mới khó chứ không phải giở những trò láu cá lưu manh, anh hiểu chưa!
Hoà: Ôi thôi bỏ mẹ, con này sắp làm xếp đến nơi, nói năng khôn tổ bố. Đấy, mày lấy nghiêm ngắn đàng hoàng ra mà đổi lấy cái cặp đen đi, mau lên!
Hạnh: Em không cần cái cặp đen cũng có thể cứu được bố.
         Quang và Hiên từ trên gác chạy ào xuống, họ cuốn lấy Hạnh.
Quang: Cách gì? Cách gì? Có thật không con?
Hiên:   Hạnh! Nói đi con! Nói đi! Nói mau lên!
Hạnh: Con có cách này, chỉ sợ bố không dám dùng.
Quang: Con cứ nói đi, cách gì bố cũng dùng, tốn kém mấy bố cũng chơi.
Hạnh: Bố mẹ ơi, cách mà bố mẹ vẫn dạy con từ thủa lên ba.
Hoà ( Cười dài.) Hiểu rồi! ( Đọc như đọc thuộc lòng) Các con ơi sống ở đời phải luôn trung thực thật thà, đừng bao giờ ăn gian nói dối. Có lỗi phải nhận lỗi, chớ có chối quanh, chớ có dấu diếm mà thêm nặng tội, nghe không các con.
Quang (Ngẩn ngơ):  Cách đó a?
Hạnh: Vâng, chỉ có cách đó thôi bố ơi!
Quang( Trợn mắt, hét lên): Vứt!
Hạnh ( quì xuống): Bố! Con xin bố một lần làm lấy những gì bố đã dạy con. Một lần  này thôi bố ơi! ( Khóc rưng rức)
Hoà: Dở hơi! Bố dạy mày thì mày giữ lấy dạy con mày, con mày dạy con của con mày, chứ ai lại đem ra dùng bao giờ!
Hạnh : Bố ơi con xin bố đấy, một lần thôi. Con nguyện làm theo lời bố dạy suốt đời, chỉ xin bố tự làm lấy một lần thôi. Chẳng nhẽ chỉ một lần bố cũng không làm được?
Quang (Ôm lấy Hạnh, nghẹn đắng): Không được đâu con! Muộn quá rồi.
Hạnh : Thà muộn còn hơn không, bố đã dạy con thế cơ mà. Bố...
         Quang trơ ra.
Hạnh( Hét lên): Bố!
         Tiếp liền theo tiếng hét của Hạnh là tiếng còi xe công an hú lên.
        







CẢNH VII.



         Đêm. Những ánh chớp loé sáng và  sấm nổ rền vang. Quang lập cập đi xuống trong trạng thái hoảng loạn.


Quang: Đâu rồi? Đâu cả rồi? Biến đi đâu cả rồi? ( Gọi) Vợ ơi!.. Con ơi!... Thủ trưởng ơi!...( Gục xuống chợt ngẩng lên) Không. Còn nước còn tát. Khối thằng  tưởng chết đến đít, nó còn thoát được nữa là.  Bình tĩnh, bình tĩnh tính xem ai có thể cứu mình. Nhất định có người cứu mình. Không có lẽ tất cả đều ăn cháo đá bát. (Sực nhớ) À, đúng rồi. Lão này nhất định phải ra tay. Khi thì lão bảy mình ba, khi thì lão ba mình bảy, cùng hội cùng thuyền vô lẽ lại làm ngơ. ( Chạy đến máy bấm máy. Tiếng chuông đổ.)
Tiếng đàn ông đầu máy: Ai đó?
Quang: Quang đây.
Tiếng đàn ông đầu máy: Quang nào?
Quang: Quang giám đốc...
Tiếng cạch đặt máy, liền theo là tín hiệu máy bận. Quang đặt máy, ngẩn ra một lúc rồi chõ  mồm vào bàn máy quát to.
Quang: Tiên sư bố mày!
         Quang đi đi lại lại, quay cuồng.
Quang: Ai nhỉ? Ngày thường bao nhiêu là đứa cầu cạnh, bây gìơ cần một đứa giúp mình sao khó thế không biết. (Sực nhớ ra) A, nàng! Đúng rồi!Mình đã dâng cho nàng cả trái tim và cả núi tiền. Nhất định nàng không thể quay lưng.(Vui vẻ đi lại máy bàn) Tình yêu của anh ơi, anh vẫn còn ối tiền! (Bấm máy. Có tiếng chuông đổ)
Tiếng đàn bà đầu máy: A lô!
Quang( Nói nhanh): Hello. How are you. I’m fine. Thanhk you. And you?
Tiếng đàn bà đầu máy: Nói cái gì ấy nhỉ?
 Quang:  Tình yêu ơi...Bài một streamline chúng mình vẫn học trên giường ấy mà.
Tiếng người đàn bà đầu máy: Tôi không hiểu gì cả.
Quang: Quang đây, Quang của em đây.
         Tiếng đặt máy, liền theo tín hiệu báo máy bận. Quang đặt máy, cúi xuống chõ  mồm xuống bàn máy quát to.
Quang: Con đĩ! Biết thế tao cho mày có chửa cho chết mẹ mày đi!
         Một tiếng sấm nổ rền. Quang giật mình ngã ngửa. Ông nằm yên một lúc rồi từ từ  ngồi dậy. Quang ngồi yên, suy nghĩ căng thẳng.
Quang: Phải rồi. Lão này nhất định được. Không cứu không xong. Tao sẽ công bố cho toàn thế giới biết mày đã hủ hoá với vợ tao như thế nào. Vua chết chúa cũng băng hà, nhất định mày sẽ phải ra tay. Mày ghét tao như ghét chó nhưng nhất định mày phải cứu tao. Tao thù mày như thù Đế Quốc Mỹ nhưng nhất định tao phải nhờ mày.
         Quang chạy đến máy bàn, bấm máy. Chuông điện thoại réo.
Tiếng Thủ trưởng đầu máy: Ai đấy?
Quang( Dõng dạc như báo cáo trong quân đội.):Dạ báo cáo thủ trưởng em là Quang, chồng của...
         Tiếng đặt máy, liền theo là tín hiệu máy bận. Quang bưng cả chiếc máy bàn ném mạnh xuống đất.
Quang: Đồ đểu!
         Quang từ từ tụt xuống. Ngồi dựa vào chân cầu thang.
Quang( Cười cay đắng) : Đàn bà... bao nhiêu thằng đểu chúng nó quơ sạch!
         Chợt có tiếng tíc tíc của tin nhắn. Mắt Quang sáng lên.
Quang: Rồi. Người ta nhắn lại cho mình đây rồi. Mình ngu quá, máy bàn đang bị phong toả, mình lại gọi toang toác.
         Lật đật lục cặp lấy ra một máy di động, ấn nút, đọc. Mặt xỉu lại, tay buông thõng thả điện thóại rơi xuống sàn.
         Lại có tiếng tíc tíc của tin nhắn. Mặt Quang lại sáng lên, hối hả lục trong cặp lôi ra một cái máy, ấn nút, đọc. Mặt Quang lại xỉu, tay buông thõng, đánh rơi chiếc máy xuống đất.
         Quang quay lui, vừa chực đi vào phòng làm việc lại nghe tiếng tíc tíc của tin nhắn. Quang phấn khởi hẳn lên.
Quang: Vô lẽ toàn lũ vô hậu, nhất định quí nhân phù hộ đây rồi!
         Quang lục cặp lôi ra một cái máy, ấn nút, đọc. Anh ném mạnh cái máy xuống đất.
Quang : Bỏ của chạy lấy người hết rồi trời ạ!
         Có tiếng tíc tíc của tin nhắn. Quang lấy cái máy cuối cùng ra. Anh đặt nghiêm ngắn trên bàn. Lật đật chạy vào cầm mấy que nhang, vội vã thắp lửa rồi chạy ra vái bốn phương.
Quang: Ông bà phù hộ độ trì cho con nhận được tin nhắn của quí nhân...
         Quang hồi hộp ấn nút, đọc. Quang đờ đẫn, buông thõng tay, đứng trơ như chết đứng. Máy điện thoại rơi xuống sàn đúng lúc một tiếng sấm vang rền.
         Tiếng sấm rền vang.
         Rất nhiều ánh chớp.
         Quang đứng trơ giữa một trời giông bão.
         Tiếng gió rít.
 Giấy tờ từ trong phòng làm việc bay vut vút ra khỏi cửa sổ tròn. Quang giật mình lao đến cửa sổ tròn ra sức chụp giấy tờc. Bất lực, anh dang tay đứng chặn đống giấy tờ. Giấy tờ vẫn vun vút bay ra. Quang chạy quay cuồng giữa phòng khách, chụp và chụp. Một trời hoá đơn chứng từ vây lấy anh.
Bỗng có tiếng còi công an rú lên mỗi lúc mỗi gần, mỗi dữ dội.
Quang( đứng cứng ngắc): Hết rồi!... Sạch sành sanh...
Quang cười, tiếng cươi kéo dài đau đớn và man dại.
Một tiếng sấm vang rền. Quang khuỵ xuống.
         Bỗng đột khởi cả bốn máy di động lần lượt đổ nhạc chuông. Mỗi cái có một thứ nhạc khác nhau.
         Hiên, Hoà,  Hạnh, Duyên xuất hiện ở các góc sân khấu, im lặng nhìn Quang.
                  Sân khấu đầy giấy tờ bay trắng xoá cùng với tiếng nhạc chuông điện thoại di động đổ không ngừng.
                                            

                                                      The end.