Truyện ngắn
Buổi chiều, đáng
lý thằng Chơn phải đi thăm bẫy nhím và đặt bẫy gà ri nhưng nó không đi. Nó nằm
gác chân lên cái bàn con đặt ở đầu giường (đúng hơn là một tấm ván rộng tám
tấc) hai tay buông thõng xuống đất, toàn thân bất động.
Như thế là nó
đang buồn. Những lúc như vậy không bao giờ tôi dại dột đến cà kê bên nó. Nó sẵn
sàng đạp tôi một cái văng tận cối xay, rồi mặc cho lôi mếu máo khóc, vẫn ở tư
thế “chết giả” ấy, nó nằm cho đến khi cô 'Thương đi dạy học về mới lật đật nhẩy
xuống kéo tay tôi, nịnh:
- Ra suối tao
nướng cá cho mà ăn, mau!
Dĩ nhiên là tôi
theo nó. Không phải tôi thích cá nướng, mà tôi khoái nó. Đối với tôi, nó là một
anh hùng. Nó khỏe lắm, vạm vỡ như một ông thợ sơn tràng cự phách thu nhỏ lại.
Chân tay nó cứng như đinh, chạm vào đâu cũng "lưng tưng" chứ không
mềm nhũn như tôi, mặc dù tôi với nó bằng tuổi nhau, mười chín tuổi chứ mấy.