Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Sự tích cao nguyên Lâm Viên và Đak Nông

Chuyện cổ tích tân trang
Ngày xửa ngày xưa ở một làng nọ thuộc huyện Nông Cống- Thanh Hoá bây giờ có một cô gái tên là Triệu Ẩu cao lớn lạ thường, vô cùng xinh đẹp. Cha mẹ mất sớm, Ẩu ở cùng anh trai là Triệu Quốc Đạt.
Mới 13 tuổi vú Ẩu đã dài đến rốn. Ẩu sợ, không biết vì sao vú mình lại thế, ngồi ôm vú khóc. 18 tuổi vú Ẩu dài đến đầu gối lại càng sợ hãi khôn xiết.

Xóm gái hoang

Truyện ngắn

Minh hoạ Đỗ Đức
1. Hồi sơ tán ở làng Đông, nhà mình ở đầu làng, từ đấy cứ đi ngược lên phía Tây Bắc, băng qua rặng trâm bầu là gặp một cái bàu sen cực rộng, rộng đến nỗi đứng bên này bờ cứ tưởng mặt trời chui lên từ bờ bên kia. Bàu sen nước đen ngòm, sen và súng mọc tràn lan, chẳng ai chăm sóc. Không mấy khi thấy hoa sen, hễ có cái hoa nào mới nở là con nít vặt liền, đài sen cũng không thấy, chỉ thấy mỗi lá không thôi. Con nít ra đây không phải hái hoa sen, chủ yếu là bắt cá lia thia. Cá lia thia ở đây rất đẹp, to, khoẻ, chọi nhau rất hay. Mình cũng hay ra đây, lọ mọ suốt ngày phục bắt cá lía thia về chọi nhau với cá tụi bạn.

Nhúm lông

Tản văn

Mình về quê hội trường, vừa chui từ quán cà phê ra thì thấy một người đàn bà ngồi trên trên ô tô, tay vẫy miệng gọi, Lập ơi! ...Phải Lập đó không? Thì ra chị L., bạn học lớp 5 thời mình theo ba mình sơ tán lên ở thung lũng Chớp Ri. 

Chị L. bây giờ xinh xắn trắng trẻo còn hơn cả thời chị 19 tuổi, thật không ngờ. Chị rất ra dáng đại gia, tay đeo vòng ngọc, cổ quàng dây chuyền mỏ neo chừng hai cây vàng ròng, đi con Mẹc mới cứng, oách kinh.

Hố xí hai ngăn

Truyện ngắn

1. Năm 1965 nhà mình sơ tán lên làng Đông, Hợp tác phân cho mấy sào đất cát đầu làng, mấy anh em thi nhau ăn cắp đất cày tôn cái vườn lên cao gần một mét, ba mình lại khéo trồng cây, chỉ một năm sau nhà mình có khu vườn đẹp nhất xóm.

Xóm có bốn nhà. Phía trước là nhà anh Cu Chành, đội phó đội 1. Anh cu Chành oai nhất xóm, có xe đạp Phượng Hoàng, cười có răng vàng, có cái đài Orionton. Chiều chiều anh đạp xe đạp Phượng Hoàng, đeo cái đài to bằng cuốn từ điển Việt – Anh bên hông, ngậm cái tăm, mở to đài, đạp xe đi từ đầu làng đến cuối xóm.  Anh đi đến đâu đài kêu oang oang tới đó, con nít rật rật chạy theo xe anh .

Kẻ tàng hình

Truyện trinh thám An Nam

1.Chiến tranh phá hoại miền Bắc xảy ra từ 1964, khắp Quảng Bình không nơi nào là không có bom rơi đạn nổ, riêng thung lũng Chớp Ri thì không, một tiếng máy bay cũng không, rất lạ. Nhiều người ở đây không biết có chiến tranh, thỉnh thoảng cán bộ xã tập trung dân làng nhắc nhở, mọi người vừa nghe vừa ngáp như nghe chuyện đâu đâu, không để tâm.

Giữa năm 1966, đùng cái nửa đêm bỗng nghe tiếng máy bay xoẹt qua rít rít roẹt roẹt, mọi người ngóc cổ dậy hỏi nhau chi rứa chi rứa. Cu Hà cầm cái loa tôn sắt chạy rật rật nhà này sang nhà khác, bắc loa a lô a lô, bà con chú ý bà con chú ý, máy bay Đế quốc Mỹ đến rồi. Máy bay hắn sắp thả bom rồi a lô a lô.

Đa phu

Truyện ngắn
1. Năm 1996 một hôm đọc bài bài báo Lùn lùn nhưng vẫn vui tươi của thằng Đạt, nó kể mấy cặp vợ chồng lùn lấy nhau rất hạnh phúc. Mình hỏi nó, thật không hay là mày bịa đó? Nó nhăn răng cười, nói, anh làm báo già đời rồi còn hỏi tui câu nớ.

 Mình nói, công nhận mày bốc phét tài. Nó nói, cũng có hai ba cặp, nhưng chuyện không hay ho chi, tui bịa ra cả. Mình nói, mày cứ đưa tao đi đến đó, biết đâu tao lại tìm được chuyện hay thì sao. Nó nói, có một cặp vợ chồng thiệt hay, tui chưa viết, anh có muốn tui đưa đi coi. Mình ok liền.

Chuyện đời lắm nẻo

Ký sự vỉa hè
Ngày trước còn đi làm mình rất thích ăn sáng tiết canh lòng lợn ở vỉa hè đầu phố gì quên mất tên, gần phố Nguyễn Du. Ăn lâu ngày quen, cứ thấy mình ra là bà chủ cắt hai miếng tiết to, một khúc dồi, một vốc lòng non, bữa nào cũng giống bữa nào.

 Khách ăn sáng quanh đi quẩn lại cũng vài chục anh, tuyệt nhiên không có đàn bà, lâu ngày rồi cũng quen mặt cả. Chẳng biết tên nhau nhưng gặp nhau là gật đầu cái, cười cái, một anh một bàn nhỏ một cái đòn một bát tiết một đĩa lòng một cút nhỏ rượu, vừa ăn vừa nói chuyện râm ran, chuyện gì cũng dễ dàng nhất trí, chưa khi nào cãi nhau.

Bí mật ngõ nhỏ

Ký sự vỉa hè
1. Ngõ 101 nằm ở phố Tiến- trọc. Phố này có tên một danh nhân, để khỏi ai bắt bẻ hạch họe bèn tạm đặt tên vậy. Phố dài chừng 800 mét, vài hàng tạp phẩm, độc nhất một hàng bún ốc dưới cây bàng đầu ngõ, đây là hàng bún ốc ngon khét tiếng, ai thích ăn bún ốc không thể không biết bún ốc Tiên.

Bà chủ tất nhiên tên Tiên, trắng trẻo múp máp, tóc có vài sợi bạc rồi nhưng ngực phồng như ngực gái tơ, mỗi lần bà cúi xuống múc múc chan chan hai bầu vú núng nính nõn nà khẽ rung rinh, chao qua chao lại trước mắt khách, đã quá trời luôn. 

Chuyện tình anh cu Đom

Truyện ngắn

Thuở bé mình mới biết có người tên xấu như anh Đom. Mình hỏi anh, răng anh tên Đom? Anh kể nhà anh đã có 5 con trai, ba mạ anh ráng đẻ thêm một đứa nữa, hy vọng con gái. Ngày mạ  anh có chửa, chả biết mấy cô y tá hộ sinh ở trạm xá khám xét thế nào, khẳng định là con gái. Ba mạ anh mừng lắm, mổ heo ăn mừng. Đến ngày sinh, ba anh chầu chực suốt đêm bên cửa sổ. Nghe tiếng trẻ khóc ông nhóng cổ thò mồm qua cửa sổ hỏi, trai hay gái? Nghe bảo con trai ông cười cái hậc, nói, đom! Từ đó anh có tên là cu Đom.

Quê Choa chí dị

Truyện ngắn
1. Đài thôn thông báo:
A lô a lô… chiều ngày 16 tháng 5 năm 1965 em Ngô Thị Lý học sinh lớp 10 đã thắt cổ tự tử. Em Lý chết vì mắc bệnh hoang tưởng, quá sợ bị người ta hiếp. Qua vụ việc này thôn yêu cầu các gia đình có con gái mới lớn phải giáo dục các em nâng cao tinh thần làm chủ tập thể,  làm chủ bản thân, không nên sợ lung tung. Hiếp dâm  là một tệ nạn xã hội đã bị quét sạch trên Miền Bắc XHCN tươi đẹp của chúng ta, a lô a lô….

 Năm 1965 nhà mình sơ tán lên làng Đông, HTX cho miếng đất cát ở đầu làng, sát ngày rừng trâm bầu sau làng. Hồi đó rừng trâm bầu là rừng thâm u, toàn cây cổ thụ chạy từ đầu làng đến cuối làng, nối rộng ra đến làng Kệ hơn chục cây số vuông chứ không ít. Rừng bị cấm chặt cây hái củi nên vắng người, ít ai vãng lai. Chỉ có bọn con nít hay vào rừng quét lá rụng, bắt con chôông… còn người lớn chẳng ai vào rừng làm gì, trừ đám trai gái vẫn rủ nhau tìm nơi hủ hóa.

Trọc phú

Truyện ngắn

Mình về quê. Cô em họ nói, tối nay nhà hát Thị xã có chương trình ca nhạc của nhạc sĩ Tinh Tuý, có giấy mời đây, anh có đi không. Chẳng biết Tinh Tuý là  ai. Hồi này các nhạc sĩ trẻ nổi lên cũng nhiều, sáng tác như điên nghe không kịp, toàn những bài na ná nhau, hết nhại Phú Quang sang nhại Ngọc Đại, ca từ hoặc rỗng toếch hoặc nhẹ tênh, chán ốm. Định bụng không đi. Cô em họ nói, nhạc sĩ Tinh Tuý nói ông quen anh đấy, hình như học với anh. Cái tên nghe lạ hoắc, quen thân hồi nào nhỉ?

Tiếng gọi phía măt trời lặn

Truyện ngắn
Có mỗi khe núi hẹp chừng ba m­ươi bước nhảy của một chú nai con mà nó cũng chần chừ. Nó đứng run rẩy trên một nhành cây lim cao nhất triền núi bên này, nhìn sang cây lim cao nhất triền núi bên kia với ánh mắt đầy lo sợ. Bây giờ sức tàn lực kiệt, nếu cái đập cánh đầu tiên không nâng nó lên cao quá cây trám trước mặt nó, sẽ vấp phải đám dây nhợ lùng nhùng và chết chẹt ở đó.
Ba m­ươi bước nháy của một chú nai con, cái khoảng cách thật vô nghĩa ở cái thời còn là một chú vẹt tơ đầy sức lực: khỏi cần phải tính toán, nó đập cánh thật nhanh vút lên cao và chao mình nhẹ nhàng như­ một lá bay... Thế đấy cái thời phung phí sức lực đã qua rồi, bây giờ thì phải tính toán thật kỹ lưỡng sao cho mọi lần đập cánh đều có nghĩa trên đường bay.

Hạnh phúc mong manh

Truyện ngắn


"Xa anh em tiếc chày vay
Không biết làm răng đặng, cắn ngón tay đứng nhìn”?
(Cadao)
*
*          *
Bây giờ người đàn bà ấy đã xuất hiện trong căn phòng sáu m­ươi tư­ mét vuông của vợ chồng anh. Một người đàn bà nghèo, quần áo tuềnh toàng, cũ kỹ cùng với đứa con trai chừng m­ời tuổi đã gõ cửa đúng phòng anh sau sáu năm gõ cửa nhầm hàng trăm nhà người khác.
Người đàn bà ngước lên nhìn anh với gư­ơng mặt đầy mệt mỏi nhưng không hề giấu giếm niềm hân hoan, vui sướng... Tựa nh­ư một người chạy đua đường tr­ường, nhiều lần tính bỏ cuộc nhưng cứ gắng gỏi, gắng đến kiệt sức và chị đã chạm đích cuối cùng...

Những giọt rượu cuối đời

Truyện ngắn

Ông Sào cao 1 mét 83 nhưng trong các truyền thuyết của người đời về ông thì chỏm tóc còn sót lại trên đầu trọc của ông sẽ chạm nơi chạc bà cây đa cuối làng Mỹ Nhân, nếu ông chịu khó nhón chân lên một chút, nghĩa là nó cao hơn chiều cao thực có của ông năm lần.
Người ta đồn rằng bố mẹ của ông cũng cao nh­ư thế, cho nên, khi bà đỡ thấy cái đầu trọc của ông chui ra, bà đỡ lấy, sẵn sàng đón toàn bộ thân hình bé nhỏ của một đứa trẻ sơ sinh bình thường nh­ư bà đã thấy qua hàng trăm ca đẻ, thì bà giật mình, trố mắt vì sau cái đầu trọc đó là một khúc tròn tròn cứ chuồi ra, chuồi ra mãi.

Cầu cho nàng Liêng trẻ mãi

Truyện ngắn

,về núi rừng của miềng mà không biết chuyện Kan Liêng là không biết về rồi. Cho miềng điếu thuốc miềng kể cho mà nghe...
Kan Liêng đẹp lắm, đẹp từ thời nàng còn nói ngọng đẹp mãi lên đến thời nàng được cư­a sáu cái răng cửa. Năm thằng Mỹ kéo quân lên làm hai cái đồn to, bốn cái đồn nhỏ dưới chân Con Kớm, thả thuốc độc cháy cả tóc miềng thì Kan Liêng vú nở đã đầy, nàng đẹp không có mồm ai nói hết đư­ợc.
Miềng thích nhất hai cái chân của nàng thôi: đỏ như­ đồng mới, trơn như bẹ chuối, thích lắm… Còn thằng Kon Hớn, bạn của miềng, thì nói: hắn sẵn bụng chuốc một trăm cái nồi đồng để có trong tay hắn cặp vú của nàng. Nhưng mà không đư­ợc, Kan Liêng đẹp như­ rứa, mấy nồi đồng, mấy chiêng ché cho vừa? Riêng hai con mắt của nàng thì không ai dám đổi, không biết lấy chi mà đổi, chỉ biết đứng nhìn thôi.

Cây sến lửa

Truyện ngắn
Đàn ông ngồi đây. Đàn bà ngồi đây. Con nít ngồi xuống, đừng chạy quanh nữa. Đốt lửa lên. Quăng thêm củi chắc vào. Lửa phải cháy thâu đêm, cháy khi mô bầy gà ri trên núi A Choong cất tiếng gáy mới được tàn. Đêm ni ta lại kể chuyện cũ cho lũ làng nghe.
 Mỗi năm ta chỉ kể chuyện cũ có một lần sau mùa trỉa bắp. Yên lặng cả chưa? Con nít mô rồi, đã ngồi yên chưa? Yên rồi. Được, ta bắt đầu kể. Chuyện ta kể co vui có buồn. Khi mô ta cả cười thì cười theo. Ta ôm mặt khóc thì đứng có khóc theo. Ai khóc theo cái gan chỉ bằng ngón tay út…

Tiếng lục lạc

TRUYỆN NGẮN
Quá nửa đời người anh chị mới gặp nhau. Âu đó cũng là chuyện thường tình. Sau hai mươi mốt phát đại bác vang trời báo tin ngày toàn thắng, có hàng ngàn cặp vợ chồng cách biệt hàng chục năm đã tìm lại nhau. Chồng Bắc vợ Nam, chồng vợ trong ngoài song sắt nhà tù Mỹ - Ngụy, trên rừng d­ưới biển... ôm nhau mừng mừng tủi tủi. Thế là may mắn lắm rồi, còn bao nhiêu cặp vợ chồng cách nhau một thước đất mà gọi hoài có nghe tiếng nhau đâu!

Tiếng khèn bè

Truyện ngắn
Luôn luôn có con chó đuôi trắng xuất hiện trong các giấc mơ của ông.
 Đầu tiên nó chạy mấy vòng quanh sân, mặt cúi gầm, mũi khịt khịt như đang tìm một cái gì đó đã để quên ở lần về trong giấc mơ trước. Sau, nó bất ngờ cắt một đường chéo thẳng tắp từ góc sân bên trái xộc về phía ông. Cách ông chừng vài bước, nó đứng dựng bằng hai chân sau lúc lắc tiến tới. Cái lưới nó thè ra đỏ hỏn, hai chân trước bẻ gập lại, co ro… trông rất buồn cười.
 Ông bước đến bắt lấy hai chân trước của nó lắc lắc. Nó liếm đi liếm lại hai bàn tay gân guốc, đen sạm của ông với một thái độ kính cẩn và thương yêu. Lúc lúc nó lại ngước lên nhìn ông âu yếm- "Ông có được khoẻ không?", đôi mắt nó hỏi thế. "Ồ, khỏi phải nói…" nụ cười ông trả lời.

Chuyện sót lại ở thung lũng Chớp Ri

Truyện ngắn

Buổi chiều, đáng lý thằng Chơn phải đi thăm bẫy nhím và đặt bẫy gà ri nhưng nó không đi. Nó nằm gác chân lên cái bàn con đặt ở đầu giường (đúng hơn là một tấm ván rộng tám tấc) hai tay buông thõng xuống đất, toàn thân bất động.
Nh­ư thế là nó đang buồn. Những lúc như vậy không bao giờ tôi dại dột đến cà kê bên nó. Nó sẵn sàng đạp tôi một cái văng tận cối xay, rồi mặc cho lôi mếu máo khóc, vẫn ở tư­ thế “chết giả” ấy, nó nằm cho đến khi cô 'Thương đi dạy học về mới lật đật nhẩy xuống kéo tay tôi, nịnh:
- Ra suối tao nướng cá cho mà ăn, mau!
Dĩ nhiên là tôi theo nó. Không phải tôi thích cá nướng, mà tôi khoái nó. Đối với tôi, nó là một anh hùng. Nó khỏe lắm, vạm vỡ như­ một ông thợ sơn tràng cự phách thu nhỏ lại. Chân tay nó cứng như đinh, chạm vào đâu cũng "lưng tưng" chứ không mềm nhũn như­ tôi, mặc dù tôi với nó bằng tuổi nhau, mười chín tuổi chứ mấy.

Sa Mạc Trắng

TRUYÊN NGẮN
Hắn vụt ra từ cánh trái cái tủ ba buồng, chụp tấm chăn chiên lên mặt người đàn ông. "A...oái!" Người đàn ông thất kinh, giãy đành đạch, nhưng hắn khỏe hơn ít nhất năm lần, lẹ làng gí mạnh ngón tay cái phía sau ót nạn nhân, chỗ tiếp xúc cột sống với đầu mà các pháp s­ư thường ba hoa đấy là lỗ thoát của linh hồn.
 Chừng vài giây người đàn ông đã mềm nhũn trong tay hắn. "Xong rồi ! " - Hắn thở phào. Vợ người bị nạn từ lúc hắn hành sự đến giờ vẫn trùm kín chăn "ngủ như­ chết" bỗng bật đậy. Thị liếc nhìn kẻ bất hạnh, chợt rùng mình, mặt trắng nhợt. "Anh giết ..." - "Không - Hắn nhếch mép cười - Lão chỉ ngủ đúng ba tiếng, sáng mai sẽ tỉnh lại, rồi rối loạn trí nhớ chừng năm ngày - Hắn bật cười thành tiếng - Năm ngày... Tốt". Người đàn bà nghệch mặt, cười. Cái mặt cười méo xệch.